mimi1204

Ái đắc – Chương 1

Posted on: January 3, 2011

CHƯƠNG 1 :
“Anh nghe nói lần này cậu trở về để tìm vợ phải không?”

Trong căn phòng rộng rãi của khách sạn, câu nói mang vẻ trêu chọc ấy nghe thật vang dội, kết hợp cùng với tiếng gió ngoài khung cửa sổ đang mở, nó trở thành một dòng chảy âm thanh đập thẳng vào tai Mạnh Đình Vũ.

Anh đứng lặng yên tại chỗ, thu hồi ánh mắt thâm thúy và sâu thẳm, nhìn về phía bóng dáng một người không mời mà tới trong phòng khách :

Ngụy Nguyên Lãng, đàn anh của anh thời học đại học, đồng thời cũng là bạn tốt của sếp anh, Đàm Dục.

Thời gian này, Đàm Dục phái anh đến Đài Loan để chủ trì một dự án thu mua, đặc biệt nhờ vả Ngụy Nguyên Lãng hỗ trợ anh một tay. Chỉ là anh vốn nghĩ “hỗ trợ một tay” đơn thuần là giúp đỡ trong việc công, không ngờ lại có thêm phần tư nữa.

“Em trở về là để tiến hành thu mua “Phong Kình Khoa Học Kỹ Thuật”. Anh trả lời một cách thận trọng.

“Thuận tiện để tìm vợ” . Ngụy Nguyên Lãng bổ sung, khóe môi hiện lên một nụ cười của sự đùa dai, làm cho người ta vừa bực mình lại vừa bối rối.

Mạnh Đình Vũ cắn môi suy nghĩ, không biết cuối cùng sếp mình cùng người đàn anh này tiết lộ bao nhiêu.

“Đàm Dục đã nói hết với anh”. Nguyên Lãng nhẹ nhàng buông một câu như thể nhìn rõ được suy nghĩ của anh.

Đàm Dục đáng chết, nhất định sẽ không cho hắn sống khá giả.

Mạnh Đình Vũ hít một hơi, tận lực suy trì trạng thái vô biểu hiện. “Em thừa nhận, em trở về, cũng là nghĩ thuận tiện tìm lại một người”.

“Một người con gái”. Ngụy Nguyên Lãng bổ sung lần thứ hai.

Mạnh Đình Vũ khoanh tay lại “Một cô gái”. Anh liếc mắt nhìn Ngụy Nguyên lãnh với ý tứ “Thì thế nào?”

“Em muốn trong lúc còn ở tại Đài Loan có thể nghe được tin tức của cô ấy”

“Không thành vấn đề” . Ngụy Nguyên Lãng bún ngón tay 1 cách sảng khoái. “Cậu cứ đưa thông tin của cô ấy cho anh, anh sẽ giúp cậu tìm”

“Không cần, em sẽ tự đi tìm” . Mạnh Đình Vũ cự tuyệt ý tốt của đàn anh.

“Nói vậy là cậu đã biết cách liên lạc với cô ấy rồi àh?”

“Hoàn toàn không biết” . Mạnh Đình Vũ ngầm hạ ánh mắt. “Địa chỉ và số điện thoại của cô ấy đã thay đổi. Ngay cả ban thông tin liên lạc sinh viên thời đại học cũng không tìm được cô ấy”

“Vậy cậu dự định tìm cô ấy bằng cách nào?”

“Em nghĩ, đầu tiên em sẽ tìm từ trường trường trung học cô ấy từng học”

“Nơi nào?”

“Trung Học Đạm Giang”

“Trung Học Đạm Giang ?” Ngụy Nguyên Lãng trầm ngâm trong chốc lát. “Cậu nhiều năm chưa quay về Đài Loan, mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, anh sẽ cùng cậu đi, coi như làm hướng dẫn viên cho cậu”. Anh ta chủ động đề nghị.

Mạnh Đình Vũ định từ chối, nhưng nghĩ lại, anh rờI Đài Loan đã lâu thực ra cũng có vài phần không quen. Có người giúp đỡ cũng tốt, có thể nhanh chóng tìm được cô ấy.

Anh xoay người lại đứng đối diện phía cửa sổ. Trên tầng cao, gió thổi mạnh tựa như những con dao sắc kết hợp với nỗi hối hận trong lòng, cắt từng nhát vào mặt anh. Anh cảm thấy thật đau nhưng vẫn không muốn đóng cửa sổ lại.

Nhiều năm qua, anh giống như đang xây một tòa nhà cao tầng, một tầng rồi lại một tầng, rốt cuộc thì bầu trời xanh kia cũng đã nằm trong tầm tay của anh..

Vinh hoa phú quý quanh mình, anh cứ tưởng rằng mình đã trở thành bá chủ, nhìn mọi thứ xung quanh, tự đắt hưởng thụ cuộc sống cảnh đẹp ở trên cao, thế nhưng, thứ chân chính mà anh có được trong tay lại là sự cô độc. Nữa đêm giật mình tỉnh giấc, anh đều cảm thấy một nỗi hối hận mãnh liệt.

“Cậu sợ không tìm được cô ấy sao?” Ngụy Nguyên Lãng hỏI một cách đầy qian tâm khi thấy anh thật lâu không liên tiếng.
Anh giật mình và lắc đầu.

Dù cho cảnh còn người mất, chỉ cần cô ấy vẫn còn ở Đài Loan, anh nhất định sẽ tìm được cô, anh không sợ không tìm thấy cô, chỉ sợ …

…….. Cô sẽ không tha thứ cho anh.

Trung học Đạm Giang.
Một bóng dáng mềm mại, xinh đẹp đi qua.
Vườn trường vàoTháng Mười Một, khi mọi người vẫn còn chìm đắm trong sự ngái ngủ, mùa thu đã lặng lẽ ghé thăm. Trãi qua bao năm tháng, cây cổ thụ giờ cũng đã già đi ít nhiều, nhưng vẫn sừng sững đứng canh tại lầu bát giác, bất động như một ngọn núi.
Bóng dánh xinh đẹp như dõi theo mùa thu, đi qua cây cổ thụ, ngay tạI hành lang gấp khúc của lầu bát giác nấn ná 1 lúc lâu, sau đó đi đến Lễ Bái Đường, đi qua song cửa thủy tinh, cuối cùng dừng lại tại khu mộ trong vườn, lặng lẽ chăm chú đứng nhìn.
Sắc trời theo thời gian lướt qua bóng bình xinh đẹp ấy. Trong lúc nắng chiều như nhuộm cả đám mây màu bạc thì một bóng dáng người chậm rãi bước đến.
“Trầm Tĩnh, con đến lúc nào?”
Bóng dáng xinh đẹp nhất thời ngưng trụ, nét mặt hiện lên vẻ cực kỳ vui sướng. “Cô Hướng”
Giáo sư Hướng nhoẻn miệng cười, nếp nhăn đã dần xuất hiện trên vẻ mặt già nua nhuộm đầy nét phong sương, nhưng trước sau vẫn là một vẻ yên ổn, hiền hòa
Đó vẫn chính là Giáo sư Hướng.
Trầm Tĩnh cảm thán nhìn cô, “Cô, đã lâu không gặp!”
“Con đó, không phải nói sẽ thường quay về trường hay sao? Thế nào mà lâu như vậy không gặp lại con?” Giáo sư Hướng vuốt tóc cô một cách triều mến.
“Con có về mà, chỉ là không gặp được Cô thôi. Cuối cùng thì hôm nay cũng gặp được cô rồi, thật là tốt quá.”

Trầm Tĩnh nắm lấy tay bà, nói với vẻ làm nũng, tại trước mắt vị giáo sư này, cô như trở lại thành cô thiếu nữ vô tư của ngày nào.
“Gần đây con thế nào? Ta nghe nói con mở một nhà trẻ?” Giáo sư Hướng hỏi một cách quan tâm.
“Vâng ạ, mở ở phía dưới lầu, tại khu nhà của con”
“Con chăm sóc những đứa nhỏ đó hẳn là không có vấn đề gì phải không?”
“Cô sợ con ứng phó được với đám tiểu quỷ nghịch ngợm đó sao?” Trầm tĩnh thản nhiên cười. “Không có vấn đề gì đâu cô, bọn nhỏ thật ra rất dễ thương, chỉ cần chịu khó kiên nhẫn 1 chút, một khi bọn nhỏ đã tin tưởng thì chúng sẽ rất nghe lời.”
“Vậy là tốt rồi” Giáo sư Hướng vỗ vỗ tay cô. “Ai, ta nhớ rõ trước đây khi học trong học, so với mọi người , con hoàn toàn như 1 đứa trẻ, không ngờ bây giờ lại mở một nhà trẻ, chăm sóc và dạy dỗ đứa trẻ của người ta”
“Con đã trưởng thành rồi mà cô”. Trầm Tĩnh nhẹ nhàng nói.
“Đúng đúng, con trưởng thành rồi.” Giáo sư Hướng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn dường như có vẻ suy nghĩ sâu xa “Con thay đổi không ít, ổn định hơn, bây giờ nhìn con càng có thêm vài phần “trầm tĩnh” “
“Không uổng công ba mẹ đặt con tên này đúng không cô?.” Trầm Tĩnh nháy mắt, nắm lấy cánh tay bà.

Hai người phụ nữ bước thật chậm trong ánh hoàng hôn tại vườn trường
Ánh hoàng hôn như chuyển đậm hơn, tiếng chuông tan học vang lên từ lâu, chỉ thấy trên đường còn vài tốp học sinh chậm trễ, lưng đeo túi xách, không chút lưu luyến trời khỏi nơi đã nhốt bọn chúng cả ngày.
Trầm tĩnh nhìn chúng, trong ngực bỗng dâng lên một chút phiền muộn.
Những đứa trẻ này, hiện tại vội vã rời khỏi, có biết tương lai muốn ngừng ở nơi này vài giây cũng là rất khó không? Tuổi trẻ đã đi qua sẽ không thể quay trở lại nữa!
“Được rồi, việc quen bạn trai của con thế nào rồi?” Giáo sư Hướng chợt hỏi.
Trầm Tĩnh khựng lại, lắc đầu.
“Sao không mau tìm một người?” Giáo sư Hướng nhíu mày. “Con cũng đã ba mươi tuổi rồi, cũng đã đến lúc lập gia đình rồi!”
Lại nữa rồi. Trầm tĩnh than. Vì sao mỗI khi ngườI lớn nhìn thấy cô đều nhắc đến vấn đề đó?
“Không kết hôn cũng không sao mà Cô, dù sao con sống một mình cũng rất tốt.”
Cô nhún vai một cách tự nhiên.
“Làm sao mà không kết hôn!” Hoàng đế không vội, thái giám đã lo. Giáo sư Hướng nhìn cô một cách không tán thành. “Con bây giờ còn nói vậy, sau này già rồi không có ai bên cạnh, lúc đó sẽ biết khổ!”
“Con còn có mấy chị em tốt nữa mà”
“Mấy cô ấy sẽ ở cùng con đến khi nào? Người ta cũng sẽ đến lúc phải kết hôn, đúng không?”
Đó cũng phải
Trầm tĩnh thầm nghĩ, hai chị em tốt của cô, Đồng Đồng với Hiểu Mộng, gần đây chuyện tình yêu của họ rất ngọt ngào, xem ra một thời gian nữa cũng sẽ nhanh chóng kết hôn..
“Cô yên tâm đi, bọn họ nếu có kết hôn cũng sẽ không bỏ mặc con đâu”. Trầm Tĩnh rất tự tin với điều này, tình nghĩa chị em của bọn họ không giống như một hai ngày. “Huống chi, con còn có một đám trẻ rất dễ thương. Con thương bọn chúng hơn cả bất kỳ người con trai nào.”
“Đó cũng là con của người khác mà! Chờ đến khi chúng rời khỏi nhà trẻ, con làm thế nào bây giờ?”
“Thì cũng sẽ có những đứa trẻ khác vào, giống như cô yêu thương mỗi đứa chúng con, con cũng sẽ yêu thương một một đứa trẻ có duyên với mình”
Giáo sư thở dài.”Ai, ta nói không lại con.”
Trầm tĩnh mỉm cười.

3 Responses to "Ái đắc – Chương 1"

Cám ơn bạn nhé ^ ^

thanks ss. e doc van an da thay hay rui 😛

thanks

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: