mimi1204

Ái đắc – Chương 9 – Part 2

Posted on: January 4, 2011

Hiện tại em đã bị bắt, em có quyền giữ im lặng không nói, nhưng những gì em nói sẽ trở thành bằng chứng trước tòa.

Ah?

Bất chợt nghe đọc đến đoạn thối thoại giữa đôi diễn viên nam nữ trong quyển tiểu thuyết, Trầm Tĩnh bỗng sửng sốt, một lúc sau mới có thể tiếp tục đọc tiếp.

Vì sao? Em đã trộm vật gì sao?

Bởi vì em đã trộm tâm của anh.

Chứng cứ đâu?

Em cứ sờ vào ngực anh thì biết, hiện tại nó chỉ nghe lời mỗi mình em, anh đã không thể làm chủ được nó nữa rồi.

Anh điên rồi….

Không sai, thực sự là điên rồi.

Trầm Tĩnh phì cười. Nhớ lại vài ngày trước chính mình đã từng nghĩ đến tình huống vừa xuất hiện trên quyển sách này, cô vừa kinh ngạc, vừa bối rối.

Xem ra, người tác giả họ Quý này cũng có vài điểm hợp ý với cô đấy chứ.

Cô mỉm cười suy nghĩ, nhấp một ngụm trà, đọc từ từ đến trang cuối cùng, nguyên vốn nghĩ rằng đại kết cục ngọt ngào và ấm áp của quyển sách sẽ làm thỏa mãn tâm của chính mình, giống như trước kia vậy, thế nhưng tối nay, không hiểu vì sao, trong ngực lại có chútlà lạ, đó là một loại rung động khó có thể nói thành lời.

Hình như, có một chút nôn nóng.

Rốt cuộc là đang lo lắng việc gì?

Cô buông quyển sách và cầm lấy tách trà, bối rối nhìn quanh phòng, những hình ảnh trong đầu cứ lần lượt trôi qua như một cái máy chiếu, tất cả đều là hình ảnh của người nào đó.

Người nào đó chính là Đình Vũ.

TrầmTĩnh thở dài một cách yếu ớt, chợt nhận ra nguyên nhân của sự xao động bất an.

Được rồi, thừa nhận đi, cô đang nhớ đến anh.

Thật buồn cười, chỉ là một ngày không gặp mặt nhau thôi, cô lại đứng ngồi không yên. Tâm trạng cô rối bời, cố lắc đầu, nhưng không tài nào vứt khỏi hình bóng đang dây dưa trong trí óc mình.

Hiện tại xin lệnh cấm của tòa án sợ cũng không còn kịp nữa rồi đi?

Trầm Tĩnh tự cười mình, dọn dẹp bộ tách trà, mạng đến phòng bếp rửa sách, Bỗng điện thoại chợt vang, cô vội vàng lau tay, đi đến phòng khách để nghe.

“A lô”

“Tiểu Tĩnh, là mẹ đây.”

Hóa ra là mẹ cô. Một cảm giác thất vọng bất chợt như bóp chặt lấy lòng cô, cô thở dài. “Mẹ, gần đây bệnh phong thấp có đỡ hơn không?”

“Cũng vậy thôi. Bệnh lâu rồi, mẹ cũng không để ý đến nửa. Con sao rồi? Gần đây công việc thế nào? Có khỏe không?”

“Vâng.” Cô cầm ống nghe đi đến ngồi trên sô pha, cũng mẹ nói chuyện phiếm.

Không quá vài phút, nội dung chính của cuộc điện thoại này cũng xuất hiện. “Mẹ nói, Tiểu Tĩnh, khi nào thì con về nhà? Dì Ngô của con nói muốn mời dùng cơn.”

“Dì Ngô? Dì Ngô nào mẹ?”

“Là em họ của ông chủ tiệm bánh mì gần nhà đấy.”

A, quan hệ đúng là thật xa. Trầm Tĩnh im lặng, cũng đoán được mẹ mình đang muốn làm gì. “Không cần, mẹ, nhà mình cùng người ta đều không quen biết, không có việc gì lại để người ta mời ăn, phông phải là rất không lịch sự sao?”

“Có gì khôgn lịch sự? Dì Ngô, người ta rất thích con!”

“Dì ấy gặp con được bao nhiêu lần? Lần trước gặp nhau  nói không chừng là lúc con còn đang đi học đấy.”

“Ai, người ta muốn mời con đi ăn thôi, dài dòng làm gì?”

“Mẹ, mẹ nói thật với con đi, mẹ lại muốn an bài một cuộc xem mắt nữa đúng không?”

“Đúng rồi! Đúng rồi!” Một phen khổ tâm bị con gái khéo mồm khéo miệng mà nói thẳng, Mẹ Trầm không thể làm gì khác hơn là thản nhiên mà nhận tội. “Hàng xóm của Dì Ngô là con của một người bà con, mới vừa học xong bác sĩ ở Mỹ, vừa trở về Đài Loan, nghe nói điều kiện cũng rất khá, nhân phẩm rất tốt…”

“Con không muốn xem mắt.” Cô nhẹ nhàng cắt lời mẹ mình.

“Tại sao không muốn?” Mẹ Trầm nổi giận. “Còn không ghĩ lại con đã bao nhiu tuổi rồi, luôn tùy hứng như thế!”

“Con sống một mình cũng rất tốt a.”

“Hiện tại thì con thấy tốt, sau này già rồi sẽ không thấy vậy đâu, đến lúc đó hối hận vì bên cạnh mình không có ai.”

Haiz…sao mà những người lớn thường hay nói giống nhau như thể vậy? Trầm Tĩnh nhíu mày một cách bất đắc dĩ.

“Thứ bảy tuần sau con phải về nhà với mẹ, nghe chưa?” Mẹ Trầm ngầm ra sắc lệnh, không để cho con gái từ chối lần nữa.

Thứ bảy tuần sau….

Trầm Tĩnh trầm ngâm nghĩ, nếu như cô mang Mạnh Đình Vũ cùng về nhà, có thể làm hai vị trưởng bối kinh hách không nhỉ? Nhìn thấy người đàn ông năm xưa làm con gái mình bị tổn thương nghiêm trọng, nói không chừng bọn họ sẽ vác dao đuổi theo mà chém anh ấy đấy chứ.

Vừa nghĩ đến, Trầm Tĩnh không khỏi cười nhẹ, trong mắt hiện lên vài ý nghịch ngợm.

Đây là việc mà Mạnh Đình Vũ đối mặt, không sớm thì muộn mà thôi, cô sẽ không thông cảm cho anh!

Sauk hi nói chuyện xong, cô vô tình cầm lấy điện thoại di động, khôgn cần suy nghĩ mà bấm số gọi cho Mạnh Đình Vũ, anh lại không tiếp điện thoại.

Vẫn còn đang ăn cơm cùng khách hàng sao? Trầm Tĩnh tự hỏi, trong lòng như chợt dân lên một đợt sóng.

Tâm trí bất chợt khẽ động, cô vội thay quần áo đi ra ngoài.

Luôn luôn là Đình Vũ đến Đạm Thủy để tìm cô, thỉnh thoảng cũng nên tahy đổi một tí, cho anh một niềm vui bất ngờ đi.

Cô còn đặc biệt ghé một tiệm bánh gần khu Đạm Thủy để mua món bánh mà anh thích nhất, sau đó mang theo phần bánh vẫn còn đang nóng ấm, lái xe đến nhà hàng mà anh đang dùng cơm.

Cô cầm phần bánh, kiên nhẫn ngồi trong đại sảnh chờ anh.

Trong đại sảnh người ra vào liên tục, khung cảnh cũng thay đổi liên tục mà thời gian cứ như thế mà trôi qua nhẹ nhàng.

Lần cuối cùng cô si ngốc ngồi đợi một người đàn ông giống như hôm nay đã là qua bao lâu rồi nhỉ?

Trầm Tĩnh cũng không nhớ rõ, dường như là truyện của trăm năm trước đây rồi, khi mà người đẹp còn chưa được tặng một nụ hôn để tỉnh ngủ, vẫn còn đang đắm chìm trong mộng ảo.

Một vài ký ức, qua bao năm tháng sẽ chậm rãi đi vào giấc ngủ, nhưng cũng chính do người nào đó mà tỉnh dậy lần nữa.

Giống như, cảm giác của việc chờ đợi.

Đó là một cảm giác rất phức tạm, rất khó lý giải cảm giác khi chờ đợi một ai đó, một chút đắng, một chúng ngọt ngào, một chút vui sướng, cũng có một chút bất an.

Đang trong lúc chờ đợi, không hiểu tại sao, con người ta sẽ càng có những cảm xúc mãnh liệt, chiếm lĩnh tất cả các cảm quan, tri giác của bản thân.

Nếu như không thể nhanh chóng thoát ra khi vừa rơi vào tay giặc, thế thì không thể làm gì khác hơn, chỉ có thể tiếp tục mà chờ đợi.

Thẳng cho đến khi người nào đó xuất hiện mới thôi.

Cảnh cửa thủy tinh xoay tròn chuyển động, chuyển đến bóng dáng của một người đàn ông anh tuấn, chính là người mà Trầm Tĩnh bỏ chông chờ đợi, Mạnh Đình Vũ. Cô vui vẻ đứng dậy, đang muốn lên tiếng kêu to, thế nhưng lại nhìn thấy phía sau anh một bóng dáng khác, một người phụ nữ xinh đẹp, yểu điệu, tiếng kêu lập tức bị kềm lại.

Cô kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang đuổi theo anh, cánh tay cô ta choàng qua cổ anh, trước mặt mọi người, không khách khí mà đưa lên môi thơm.

Anh có vẻ như đang bối rối, đứng bất động tại chổ, đưa tay đẩy người phụ nữ đó ra, đang muốn lên tiếng thì ánh mắt thoáng nhìn thấy cô, trên mặt nhất thời biến sắc.

Trầm Tĩnh nhẹ nhàng bước đi, chậm rãi mà hướng về phía Mạnh Đình Vũ, mỗi một bước của cô giống như là đang đạp thẳng vào ngực anh.

“Hóa ra, cô ấy là người khách mà anh nói đêm nay muốn cùng dùng cơm.” Cô ngước nhìn anh, đôi môi hiện lên một nụ cười nhưng trong ánh mắt không hề có chút ý cười.

Cô hiểu lần rồi.

Tim anh như ngừng đập, hoảng hốt muốn giải thích cùng cô. “Tĩnh…”

“Cái này cho anh.” Cô không cho anh cơ hội để giải thích, đưa phần bánh đang cầm trong tay cho anh. “Khi nào rãnh anh cứ từ từ mà ăn, em đi trước đây.”

Nói xong, cô xoay người, nhẹ nhàng rời khỏi.

Anh kinh ngạc nhìn chăn chú vào bóng lưng của cô.

Nhìn thấy anh hôn người phụ nữ khách, phản ứng của cô chỉ là buông ra mấy câu nói nhẹ nhàng, nhưng, với ánh mắt và nụ cười vừa rồi, cô đã làm lòng anh sợ hãi cực độ.

Cô chỉ cần dùng đến một ánh mắt cùng một cái mỉm cười, liền có thể đẩy anh gục ngã.

Anh ngừng thở, cảm giác được một nỗi lạnh buốt đáng sợ đang lan tràn khắp người mình….

5 Responses to "Ái đắc – Chương 9 – Part 2"

Mình rất thix truyện này của Mimi, nhưng mình ko có Blog bên 360plus nên ko comment đc! Cảm ơn Mi vì đã edit bộ truyện này nha! Mi edit rất hay!^^

Hic, Mi mới chuyển nhà sang đây, mừh ko hỉu sang mạng ở nhà vào trang này thì chậm như rùa, còn mạng cty thì chạy phà phà…hichcic

Mi ui! sao chưa có chap mới thế??????????

Hic, sr bạn nha, vì Mi đang bệnh mấy hum nay nên ko thể làm liên tục như trc đc, bạn thông củm nhé!

khẹc . . . Khẹc.e êu ss.lần đầu đc đọc nữ ngược tâm nam này thật hp wúa yk *ôm hun thắm thiết*

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: