mimi1204

Ái đắc – Chương 9 – end

Posted on: January 9, 2011

Đó cũng là một đêm mưa mù sương như hôm nay.

Giờ tan tầm, cô về nhà, đang bước đến chỗ rẽ thì bông3 có một ý nghĩ kỳ quái hiện lên trong đầu.

Cô nghĩ phía sau có người.

Vì thế, cô quay đầu lại, thế nhưng trong mắt chỉ là một màn mưa bụi mênh mang.

Cô nín thở, yên lặng chờ, rốt cuộc chờ được người đầu tiên xuất hiện tại ngõ nhỏ đó, rồi người thứ hai, người thứ ba…

Nước mưa rửa sạch cái bóng, làm nó trở nên trắng một cách mờ mịt, cô hầu như không thể nhìn rõ ai là ai, cũng không quan tâm là ai.

Bởi vì cô biết, khi người cô đang chờ xuất hiện, cô nhất định sẽ nhận ran gay, nhất định lập tức nhận ra anh.

“…Cho nên em vẫn cố chấp, vẫn đứng tại chỗ mà chờ.”

“Em đợi bao lâu?” Không cần hỏi Trầm Tĩnh chờ người nào, Mạnh Đình Vũ cũng có thể biết được người ấy, trong lòng anh dân lên một nỗi chua xót.

Một lúc sau, hai người về đến khách sạn, anh sợ Trầm Tĩnh bị cảm lạnh, thúc giục cô lập tức đi tắm nước nóng, sau đó tự mình thay cô thổi tóc.

Đang làm được phân nữa thì cô bỗng nhắc lại chuyện cũ, anh đột nhiên ngừng động tác trên tay, kinh ngạc và chăm chú lắng nghe.

“Em quên mất rồi.” Trầm Tĩnh nghẹn giọng mà trả lời. “Em chỉ nhớ rõ tối đêm ấy, không hiểu vì sao, mưa cứ rơi rồi ngưng, ngưng rồi lại tiếp tục rơi.”

Ngực Mạnh Định Vũ như bị ai bóp chặt, anh cố nén đau xót, cố cầm chắc lấy chiếc máy sấy tóc, nhưng nhất thời không thể nắm chặt, chiếc máy sấy bất chợt rơi xuống giường.

“Anh làm sao vậy? Cô phát hiện sự khác thường của anh, cố xoay đầu lại nhìn.

“Không có gì.” Anh cố giấu đôi tay ở sau người, cố gắng nắm chặt lại, ngăn cản sự run rẩy không thể kiềm chế được. “Em…tiếp tục nói đi.”

Cô nhìn anh thật sâu, nhẹ nhàng đặt trán của mình tựa vào bờ vai vững chắc của anh. “Đêm đó, sau khi trở về nhà, em sinh bệnh, rất nặng, cứ nóng rần lên, rất nghiêm trọng, cứ nằm suốt trên giường không dậy được.”

“Thế lúc đó làm sao?” Anh khẩn trương. “Khôgn ai chăm sóc em sao?”

“Khi đó em còn chưa quen với Hiểu Mộng và Đồng Đồng, ba mẹ em cũng đang ở nhà, không biết được em sinh bệnh.”

Mạnh Đình Vũ im lặng không nói gì.

Nếu như lúc đó anh ở Đài Loan, anh sẽ có thể chăm sóc cho cô rồi, thế nhưng, anh đã đến Mỹ, hơn nữa, lúc ấy anh cũng đã quyết tâm không để ý đến cô nữa.

“Em sốt cao, cứ mơ mơ màng màng, lúc tỉnh lúc mê, cũng không biết rõ lắm xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ kỹ rằng, em có gọi cho anh vài cuộc điện thoại…”

Cô bấm dãy số quen thuộc, một lần rồi lại một lần nữa, vẫn chưa từng thông suốt, chỉ luôn nghe một giọng nữ thanh thúy, nói cho cô nghe một câu trả lời tàn khốc.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã ngưng sử dụng.”

Làm sao lại ngưng sử dụng? Cô không rõ, có phải do thần trí cô không được tỉnh táo nên đã gọi nhầm số rồi không? Cô vẫn chưa từ bỏ ý định, chỉ cần tỉnh táo một chút thì sẽ liền cố nén đau đớn do sốt cao, một lần rồi một lần bấm số điện thoại.

Cô không tin sẽ không tìm thấy anh, cô nhất định sẽ tìm được, anh luôn quan tâm đến cô, không phải sao? Luôn luôn vì cô mà lo lắng, luôn luôn vừa tức giận, vừa vội vàng trách móc cô không biết tự chăm sóc chính mình, cô biết, đó chính là vì anh rất yêu cô

Cô nhất định sẽ tìm được anh. Nếu như anh biết co đang bị bệnh, toàn thân đều nóng sốt rất cao, nhất định anh sẽ chạy như bay đến đây, anh sẽ không sợ lây bệnh là ôm lấy cô, yêu thương và an ủi cô… Được rồi, anh còn sẽ mắng cô, nhưng bất quá, việc đó cũng không quan trọng, cứ để anh mắng đi, cô rất vui vẻ mà nghe.

Anh sẽ đến, nhất định sẽ đến!

Vì vậy, cô cứ tiếp tục bấm số điện thoại, nhưng vẫn cứ lần lượt nghe được âm thanh tàn nhẫn kia, một lần rồi lại một lần, tiếng hồi âm đó đem cô đẩy dần xuống vực sâu vạn trượng.

“Mãi cho đến khi hạ sốt sau, em mới nghĩ được thông suốt, đúng vậy, dãy số này cũng đã ngưng sử dụng thật rồi, sau khi anh rời khỏi Đài Loan, số điện thoại di động cũng sẽ tự nhiên ngừng sử dụng, làm thế nào mà em quên điều ấy đi? Em thực sự rất ngốc.”

Cô nhẹ nhàng đùa cợt chính bản thân mình lúc ấy, giọng điệu vẻ như hời hợt, làm tim anh như bị dao cắt.

“Cũng vào ngày đó, em rốt cuộc cũng bừng tỉnh ngộ, chúng mình đã thật sự chia tay rồi, anh cũng sẽ không quay trở lại bên cạnh em nữa, em có chờ đến hết một đời, cũng sẽ không thể chờ được anh quay lại.”

“Cho nên….” Chua sót, khổ sở cứ như nghẹn chặt cổ họng Mạnh Đình Vũ, anh dường như không có khả năng thốt nên lời hoàn chỉnh. “Em mới quyết tâm sẽ không chờ anh nữa?”

“Đúng vậy, em không chờ đợi anh nữa.” Cô bối rối nói nhỏ. “Bắt đầu từ ngày hôm ấy.”

Cũng chính ngày đó, cô từ biệt chính con người của mình, mà anh, cũng mất đi cô gái ngân thơ rực rỡ, luôn dựa vào anh.

Mạnh Định Vũ bỗng cảm giác một nỗi đau buồn và hối hận tột độ. “Xin lỗi, xin lỗi…” Anh không biết làm sao cho phải, chỉ có thể liên tục nói hai tiếng xin lỗi.

Cô không nói chuyện, vẫn như cũ an tĩnh và ôn nhu, dựa vào người anh.

Anh vòng cả hai tay ôm lấy cô.

Cô nhẹ nhàng mà thở dài. “Đây là ần đầu tiên em nói ra chuyện này, ngay cả Hiểu Mộng và Đồng Đồng em cũng chưa từng nói qua.”

Anh hít một hơi thật sâu, cật lực hạn chế tiếng nói đang bị nghiền nát của mình. “Vì sao?”

“em cũng không biết.” Cô lắc đầu. “Có lẽ, vẫn là do không dám nhớ lại.”

Chóp mũi anh bỗng cay cay. “Bởi vì quá đau khổ phải không?”

Cô trầm ngâm suy nghĩ một chút, lại lắc đầu.

“Em nghĩ hẳn không chỉ là đau khổ, mà là phải cố gắng đối mặt với cái mình đã từng đánh mất. Tuy rằng em đã từng nói với anh, em rất thích con người hiện tại của mình…em thực sự rất thích, thế nhưng….” Một loại buồn vô cớ hiện trên đôi môi cô.

Tuy rằng anh không thể nhìn thấy cảm xúc trên mặt của cô, nhưng anh có thể từ tiếng nói run run mà nghe ra được tâm tình trong lòng cô.

Đôi mắt cậhm rãi phiếm hồng. “Em cũng thực sự tiếc nuối chính con người mình đã bị mất đi trong qua khứ, đúng không?”

Cô nhẹ nhàng gật đầu.

“Đó cũng là một phần của em, em biết rất rõ chính mình rốt cuộc đã bị mất đi cái gì, tuy rằng em cũng có lại rất nhiều, rất nhiều…” Cô dừng lại.

Cô khóc.

Tuy rằng cô xoay lưng về phía anh, tuy rằng cô cố gắng không cho chính mình hiện ra sự khác biệt quá lớn, thế nhưng anh vẫn có thể đoán được, đôi mắt trong veo kia đan tràn ngập nước.

Hiện tại, ngay cả khóc, cô cũng học được cách giấu kín như vậy. Cô cũng biết, một tiếng khóc lặng im, một giọt nước mắt rơi xuống, đều là những vết roi cực kỳ nghiêm khắc, đang quất sâu vào ngực anh.

Mỗi vết roi hạ xuống, càng làm anh không thể tha thứ chính mình.

Anh cắn răng, cật lực dùng sức mà cắn chặt, mới có thể không cho mình phát ra tiếng động nào, thế mà cũng có một vài âm thanh rất nhỏ truỳen đến đôi tay nhạy cảm của cô.

Cô vui vẻ nhéo nhéo cánh tay anh. “Anh cũng đừng tự trách mình nữa, Đình Vũ, kỳ thực, anh cũng đã mất đi rất nhiều thứ.”

“Anh biết anh sai rồi.” Anh hối hận nói nhỏ. “Thế nhưng anh…anh thật vui, thật cao hứng vì anh còn có cơ hội để có lại được em, người đáng quý nhất trong cuộc đời của anh.”

Cô nghe vậy, xoay đầu lại, đôi mắt đầy lệ thản nhiên nhìn thẳng vào anh.

Là người đàn ông này, giúp cô học được cách từ bỏ tuổi thanh xuân ngây thơ ngày ấy, cũng là người đàn ông này, giúp cô có dũng khí đối mặt với quãng thời gian thay đổi trong quá khứ, là một chút cay đắng tiếc nuối, nhưng cũng có chút ngọt ngào tràn đầy kiêu ngạo.

“Ai cũng sẽ như thế, đúng không? Mất đi rồi, cũng có thể có lại được.”

“…Đúng.” Anh gật đầu đồng ý một cách đau xót.

Cô thản nhiên cười, nụ cười ấy, trahn2 dầy bao dung, với anh, còn có cả sự yêu thương vàcảm thông.

Anh kích động đến mức không thể khống chế.

Cô nhẹ nhàng và ôn nhu xoa nhẹ đôi má ướt át của anh. “Em vẫn cho rằng, bản thân mình đã trở nên rất kiên cường, thế nhưng hiện tại em mới biết, hóa ra, em vẫn còn rất yếu đuối.”

Anh cầm lấy tay cô, nỗ lực đưa ra một nụ cười. “Anh từng nghe người ta nói qua, một người có thể thừa nhận chính mình yếu đuối vào một lúc nào đó, mới đúng là người kiên cường.”

“Là ai nói?”

“Đàm Dục.” Đôi mắt u tối hiện lên một tia sáng. “Anh ta còn nói, một người đàn ông phải biết được tình yêu thật sự là gì thì mới đúng là một người đàn ông.”

“Đàm Dục?” Cô ngạc nhướng mày vẻ ngạc nhiên, nhẹ nhàng thu hồi giọt nước đang rưng rưng trong khóe mắt, đôi môi anh đào hé mở, tại nên một tiếng cười thanh thúy như tiếng chuông gió. “Ông chủ của anh thật là một người lãng mạn nha, em còn tưởng rằng những người công thành danh toại như anh và ông chủ anh, những người đàn ông “cao cao tại thượng” chắc chắn sẽ rất lạnh lùng, không nghĩ đến các anh cũng nói những chuyện như thế này.”

“Ý là em đang cười nhạo bọn anh sao?” Anh nhéo nhéo đôi má trắng mịn của cô, giả bộ giận dỗi. “Khi đó là do bọn anh uống nhiều rượu quá nên mới có thể nói ra những lời này. Nếu không uống say, em nghĩ rằng đàn ông tụi anh sẽ giống phụ nữ tụi em, luôn đem chữ tình yêu này nọ đọng trên mép sao?”

“Đúng vậy.” Cô chớp chớp mắt rồi gật đầu, dáng vẻ giống như đã hiểu. “Em thực sự không nên xem thường cái sự rùa rụt đầu của đàn ông bọn anh.”

“Cái gì rùa rụt đầu?” Dáng vẻ xinh đẹp đáng yêu của cô lại làm anh bối rối, anh cố trừng to mắt, bày ra dáng vẻ là một người đàn ông lạnh lùng. “Đó là sự rụt rè của đàn ông.”

“Đúng rồi, là rụt rè.” Cô nhẹ nhàng true chọc anh.

Mạnh Đình Vũ nhìn gương mặt xinh xắn của cô, không hề cảm thấy khó chịu nữa, cũng đã quên giả vớ lạnh lùng, chỉ cảm thấy trong ngực dừng như con một ngọn lửa đang bốc cháy, tạo thành từng cơn chấn động mãnh liệt.

“Tĩnh!” Anh một lần nữa gọi tên cô, dá vẻ chăm chú, quyến luyến, giống như sợ rằng nếu anh buông lòng tay, cô sẽ tan thành mây khói. “Em thực sự muốn…. thử yêu anh một lần nữa sao?”

Một câu hỏi quyết định, giấu không được dáng vẻ chờ mong và hoảng hốt của anh, thậm chí còn có vài phần sợ hãi.

Anh sợ mất cô đến như vậy sao?

Trầm Tĩnh thoáng kinh ngạc, trong tim ấn chứa một nỗi niềm ngọt ngào không tả, cô tươi cười nhìn anh…

“Đồ ngốc, em đã yêu anh rồi.”

End Chap 9

14 Responses to "Ái đắc – Chương 9 – end"

Oa oa oa…:d Có chap mới rồi. Mừng quá. Thanks ss nhiều nhá >:d<
Ss cố gắng giữ sk nhé. Em thấy ss hay ốm quá. Hic
chúc sis tuần mới vui vẻ🙂

Thanks em nhìu nhá! ss đang bệnh ho như gà, thế mà còn fải lê lết cái thân bệnh hoạn này ra Hà Nội hứng gió mùa 2 hum ấy em ạh! :((
Chap 9 này đc hoàn thành trong 4 tiếng ngồi máy bay ấy… hehe…

tem
Thanks sis nhju, truyen sap het, con co’ 1ch T_T

ss sẽ cố gắng hoàn thành chap 10 nhanh nhanh lun vậy!

hi hi
the thi thik wa’

ghe Vip. thanks

thanks ss nhìu nà! trn đọc rất nhẹ nhàng, đúng sở thik of e ^^~. Tuy nhiên có nhiều chỗ bị sai chính tả ss oakkk. Ngoài ra đoạn này e thấy : “Cô cũng biết, một tiếng khóc lặng im, một giọt nước mắt rơi xuống, đều là những vết roi cực kỳ nghiêm khắc, đang quất sâu vào ngực anh”, theo em thỳ nên để là cô có biết, 1 tiêng khóc lặng im…. e thấy có vẻ hợp lý hơn nhỉ . Đấy là bản thân e đọc lên thỳ thấy như thế (ý kiến cá nhân e nà. có j hok phải ss bỏ qua cho e nh0a *ôm ôm*

hì hì, thanks em đã góp ý nha! Truyện này ss ko có thờigian edit nên là sai nhìu lỗi chính tả. CÒn phần góp ý của em, ss sẽ ghi nhận và sữa chữa! Anw, thanks em lần nữa nhé!

hỳ hỳ! e hok nhận lời cảm ơn “suông” of ss đâu >.<. ss thanks = cak post chương 10 đi nà ^^~ .

nghe lời em, post rùi đó nha!😀

Thanks ss.

ủng hộ nàng chuyển nhà. Trước muốn comment mà ngại vào nik lém! h lại còn đọc trên dđ được nữa . thik quá !
mà khâm phục chị Tĩnh 9 năm dài quá!

Hì hì, ta chuyển sang này cũng thấy ổn hơn bên Plus, mà ta edit bộ này cũng thấy khâm phục sự thay đổi của chị Tĩnh lắm nàng ạ!

ẹc ẹc.ss phag cho 1 phát end ở dưới làm e hoảg.tr này là nữ ngc.nam coi như là nhẹ nhàg nhưg vẫn có cái gì đọc mà rất đau lòg.mặc dù bjết là HE r.hjx

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: