mimi1204

Ái đắc – Chương 10 (P.1)

Posted on: January 11, 2011

CHƯƠNG 10

Bát lý, tả ngạn.

Hoàng hôn bên dòng Đạm Thủy mang một màu tím đẹp long lanh như một bức tranh vẽ, bên bờ, con đường dài uốn khúc dọc theo dòng song cùng với vô số những nhà hàng lộng lẫy san sát nhau.

Trong đó, có một tòa nhà màu trắng thanh nhã, kiến trúc mang dáng dấp của vùng Địa Trung Hải, trước cửa là một chiếc cối xoay gió với 5 cánh quạt, chạy dọc khuông viên là hàng cọ thẳng tắp, men theo cầu thang màu xanh lên tầng trên sẽ là một căn phòng mộc mạc bằng gỗ với những chiếc bàn ăn màu xanh nhạt.

Ngồi ở bên bàn ăn, có thể nhìn thấy được những đám mây màu hồng phía chân trời, thấy được vẻ đẹp rực rỡ đến nao lòng người của những tia nắng chiếu, cùng với câu chuyện xưa kể hoài không hết của dòng Đạm Thủy Hà.

“Anh không ngờ Đài Loan cũng có được một nhà hàng đẹp như thế!” Mạnh Đình Vũ đứng ngoài phía lan can, ngưỡng mộ mà thưởng thức cảnh đẹp buổi hoàng hôn.

“Không phải em đã nói với anh rồi sao? Những năm gần đây, Đài Loan đã thay đổi rất nhiều.” Trầm Tĩnh nhìn anh trìu mến, bàn tay vuốt những lọn tóc rối bởi cơn gió nhẹ vừa thổi qua.

Đài Loan thay đổi, cô cũng thay đổi.

Mạnh Đĩnh Vũ tim khẽ rung động, đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Trầm Tĩnh, ôm cô vào lòng mình. :Tyt rằng thay đổi rất nhiều, nhưng Đài Loan cũng vẫn là Đài Loan.”  Em cũng vẫn là em.

Câu cuối cùng, anh không nói ra thành lời, nhưng với sự thông minh của mình, Trầm Tĩnh cũng đã hiểu được câu nói đầy ẩn ý của anh.

Cô nhẹ nhàng cười, tỏ vẻ không đồng ý với câu nói của anh, nhưng cũng không phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng mà nắm lấy tay anh.

Chỉ cần một động tác nhỏ như thế. Mạnh Đình Vũ liền hiểu ra, người phụ nữ trong lòng đã biết được tâm ý của chính mình. Anh mỉm cười, tựa cằm vào đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mượt của Trầm Tĩnh.

Hai người thân thiết gắn bó với nhau, trong ánh sáng mờ áo của nắng chiều, hình ảnh ấy, đẹp giống như một bức tranh.

Trang Hiểu Mộng cùng Đồng Vũ Thường đi lên trên lầu thì nhìn thấy một màn như thế. Hai người tra đổi cùng nhau một cái liếc mắt, sau đó yên lặng mà ngồi xuống một bên bàn ăn, không quấy rầy đôi tình nhân kia..

Theo sau là hai người đàn ông, đồng dạng nhìn thấy một màn như thế, đồng dạng cùng nhau trao đổi ánh mắt true chọc, sau đó tự động ngồi xuống bên cạnh bạn gái mình.

Có lẽ, những người yêu nhau đều giống như đường mật ngọt ngào mà quấn quýt lấy nhau, bỏ quên tất cả, giống như thời gian sẽ vẫn cứ mãi đứng yên ở giây phút này, sẽ mãi lâu dài, lầu đến mức làm cho hai người phụ nữ đang muốn làm người hiểu biết chuyện kia cũng có chút nhịn không được.

Rốt cuộc, người mang tính tình nóng nảy nhất là Trang Hiểu Mộng cũng lên tiếng. “Khụ, khụ..!”

Hai tiếng ho khan mang đầy ẩn ý đánh thức đôi tình nhân kia thoát khỏi sự chìm đắm trong hạnh phúc ngọt ngào, hai người đột ngột tách nhau ra, bối rối quay đầu nhìn lại.

“Hiểu Mộng, Đồng Đồng, mọi người đến lúc nào vậy?” Trầm Tĩnh có chút xấu hổ, vội hỏi hai người bạn.

“Tới từ sớm rồi.” Trang Hiểu Mộng trợn trắng con mắt.

“Vậy sao? Xin lỗi.” Trầm Tĩnh nói nhỏ, đưa mắt nhìn Mạnh Đình Vũ, hai người cùng đi đến ngồi xuống bên bàn ăn.

“Chào mọi người, tôi là Mạnh Đình Vũ”

“Tôi là Mặc Vị Nùng”

“Âu Dương Thái Nhàn, anh cứ gọi tôi Âu Dương là được.”

Hai người đàn ông cũng tự động giới thiệu.

“Anh biết Nguyên Lãng đúng không?” Mặc Vị Nùng cười nói. “Tôi họ dưới anh ấy một khóa.”

“Tôi biết.” Mạnh Đình Vĩ cũng mỉm cười và gật đầu. “Anh ấy cũng có nhắc đến anh.” Nguyên Lãng còn nói Mặc Vị Nùng cùng Trang Hiểu Mộng làm việc tại Công ty Tường Ưng, không chỉ là một đôi tình nhân mà còn là một đôi cộng sự tốt nhất.

Về phần Âu Dương Thái Nhàn, cậu at cùng Đồng Vũ thường quen biết nhau từ khi còn học trung học, mối quan hệ giống như vừa là người thân, vừa là người yêu, Âu Dương nếu tính ra cũng nhỏ hơn Đồng Vũ Thường mấy tuổi.

Đúng là nhìn không ra. Mạnh Đình Vũ âm thầm quan sát Âu Dương. Dáng vẻ của cậu ta rất thoải mái, rất trầm ổn, so với Đồng Vũ Thường có vẽ chững chạc hơn nhiều.

Bất quá, Đồng Vũ Thường tựa hồ như cũng không ngây thơ như anh tưởng tượng. Lúc náy, ánh mắt sáng ngời của cô  nhìn kỹ anh, mang đầy hàm xúc, làm anh có chút không thở được.

Trang Hiểu Mông cũng không hề đôn giản, mọi người bên ngoài nhìn vào sẽ thấy một vẻ rất thẳng tính, nhưng đôi mắt lại mang một vẻ thông minh và sắt bén, nghe nói trong ba người, cô ấy là người lãng mạn nhất, làm anh cũng không thể nhận ra được gì.

Anh chỉ cảm thấy cô ấy đối với anh có rất nhiều địch ý.

Cái này thảm rồi. Mạnh Đình Vũ bất chợt thấy lạnh sống lưng. Xem ra ấn tượng về anh của hai vị chị em tốt của Tĩnh là rất tệ đây.

Trận này gặp mặt, sợ rằng là vì để định tội anh đây mà.

Mạnh Đình Vũ tự cười giễu chính mình, tuy là thấp thỏm không yên, nhưng nhất thời cũng không nghĩ ra biện pháp gì để giải vây, chỉ phải theo cuộc chuyện trò trên bàn ăn, cố hết sức biểu hiện vẻ thân mật, hài hước.

Âu Dưng cùng Mặc Vị Nùng thì hoàn toàn ổn, đàn ông vốn không mang lòng dạ hẹo hòi, huống chi, anh tin hai người đàn ông kia cũng là những người đã thông cảm với mình, không đầy một lúc sau, mọi người đều có thể vui vẻ trò chuyện với nhay, hầu như có thể thoải mái mà giao tiếp.

“Anh nói anh đã đưa đơn từ chức cho Đàm Dục rồi àh?”

“Đúng vậy.”

“Anh dự định ở lại Đài Bắc tìm việc làm sao?”

“Ừh, cũng đã có vài công ty lên tiếng mời, chắc là cũng sẽ mau chóng tìm được việc thôi.”

“Anh không cảm thấy đáng tiếc sao? Rời bỏ Phố Wall mà trở lại Đài Bắc.”

“Nơi này là nhà của mình, tất nhiên mình phải nên quay về.” Anh trả lời một cách đơn giản, nhưgn Mặc Vị Nùng cùng Âu Dương dường như có thể hiểu rõ nguyên nhân chân chính lòng anh.

Bởi vì Trầm Tĩnh ở Đài Bắc, cho nên, anh đương nhiên phải ở lại nơi này.

“Vậy thì chúc mừng anh nhé.” Hai người đàn ông đưa ly nước lên, vẻ tôn trọng cùng anh cạn ly.

Anh cũng nâng ly.

Cho nên nói, đều là đàn ông rộng lượng, chỉ cần qua vài ly chén rượu thì trong lòng sẽ hiểu rõ có hợp nhau hay không, đâu giống như phụ nữ, trong lòng lúc nào cũng quanh có khúc khủy, làm cho đàn ông sẽ vĩnh viễn đoán không ra.

Thật vất vả mới dùng xong bữa chính, khi đang dùng nước cùng món tráng miệng thì Trang Hiểu Mộng bỗng nhiên nhỏ giọng nói. “Mạnh Đình Vũ àh, anh có biết ba người bọn tôi quen nhau như thế nào không?”

Vừa nghe cô hỏi câu ấy, hai người đàn ông còn lại lập tức cứng người, biểu tình có chút khác thường.

Thâm tâm Mạnh Đình Vũ như vừa xảy ra một trận nổ lớn, anh cảm nhận một chút gì đó không thích hợp.

“Tĩnh nói qua với anh rồi sao?” Đồng Vũ Thường tiếp lời hỏi.

“Cô ấy chưa từng nói qua.” Anh thẳng thắng trả lời. “Cô ấy chỉ nói với anh, sau khi cô ấy dời đến khu nhà ở Đạm Thủy mới quen được bọn em.”

“Không sai.”

“Vậy anh có muốn nghe quá trình mà bọn em quen biết nhau không?”

“Tất nhiên muốn.” Mạnh Đình Vũ cố sức bày ra một dáng vẻ nôn nóng. Anh có cảm giác đây là đề thi mà Tĩnh và những người bạn của cô ấy đề ra cho anh.

“Đến rồi.” Mặc Vị Nùng lẩm bẩm.

“Đến? Cái gì đến? Mạnh Đình Vũ ngạc nhiên.

“Chúng ta đi qua bên kia ngắm cảnh đi.” Âu DƯơgn đề nghị, bưng ly nước đứng dậy.

Mạnh Đình Vũ kinh ngạc nhìn hai người đàn ông vội vã rút lui, trước khi đi còn trao cho anh một cái nhìn đồng tình, tim anh bỗng thắt lại, một cảm giác không đúng chạy dọc sống lưng.

“Tĩnh, cậu có muốn đến phòng trang điểm lại một chút hay không?” Đồng Vũ Thường hỏi.

“D(úng vậy, tóc cậu rất rối, đi sửa soạn lại một chút đi.” Trang Hiểu Mộng cũng giục.

Đừng!

Mạnh Đình Vũ quay đầu lại nhìn bạn gái, không phát giác ánh mắt mình chợt thoáng chút khẩn cầu.

Nhưng cô chỉ cười nhẹ nhàng, tỏ ra dường như không thấy tia cầu cứu của bạn trai, chỉ đưa bàn tay ra, thoải mái mà vỗ nhẹ cánh tay anh. “Em đi một chút sẽ quay lại.”

Nói xong, Trầm Tĩnh dịu dáng đứng dậy, rời đi không chút lưu luyến.

Ngay cả cô cũng bỏ anh lại rồi!

Mạnh Đình Vũ lại tự cười giễu. Ai, anh cần gì phải giật mình ngạc nhiên thế chú? Lần trước, cô cùng với đồng nghiệp của anh đang dùng bữa, cũng chưa ăn đến phân nửa thì nhận được điện thoại từ nhà chăm sóc trẻ, cũng liền bỏ anh mà đi khôgn phải sao?

Hiện tại, trong lòng của Trầm Tĩnh, người thân và 2 vị chị em tốt này đứng thứ nhất, nhà chăm sóc trẻ đứng thứ nhì, anh sợ rằng đứng thứ ba đi.

Nếu những nhân vật đứng hàng thứ nhất này yêu cầu cô tạm lánh, cô đương nhiên sẽ hy sinh nhân vật đứng hàng thứ ba này rồi.

“Mạnh Đình Vũ!” Trang Hiểu Mộng đột nhiên lên tiếng gọi anh, khẩu kh1i giống như đang điểm danh trong một doanh trại quân đội.

Anh vô tình ngồi thẳng người.

“Bây giờ sẽ nói cho anh việc ba chị em chúng tôi quen biết nhau như thế nào, anh cần phải lằng thật nghe tỉ mỉ.”

“Đã biết.”

“Đó là chuyện của năm, sáu năm về trước…”

8 Responses to "Ái đắc – Chương 10 (P.1)"

tem oakkk! hok bít anh ĐV có vượt qa đề thi 3 chị iem giao ra hok nhỉ ^^~. thanks ss nhìu nh0a

hì hì, đọc xong khúc này thấy thương anh Đình Vũ. Part tiếp theo sẽ cho thấy bản lĩnh lái xe của chị Tĩnh, mọi ng đón xem nha!

ủa ! sao chị T lại phải lái xe thế, anh ĐV làm j muk hok lái xe, hok lẽ bị chuốc cho sai túy lúy r >.<, tất cả sẽ đc giải đáp trog chập 10.2…. hóng chờ next part ^^~

Thanks ss.

Hình như đây là chap cuối của truyện phải ko nàng? Nàng có dự án nào mới ko? Cho mọi người biết với!Thanks nàng nhiều nha!!!!^^

Đúng rùi nàng ơi, chap này là chap cuối rồi!
Hết bộ này ta định làm típ bộ “Hiện tại thầm muốn yêu em” mà nàng Ve đã làm đc cái văn án ý! Hy vọng mọi nàng ủng hộ típ nha!

hi . vay thi cam on mimi truoc nhe~/ minh se la 1 fan cua nha ban ^^

hahaha.đến đoạn này hài hước chết ng mà =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: