mimi1204

Ái đắc – Chap 10- (Part 2)

Posted on: January 12, 2011

Lúc Trầm Tĩnh còn chưa chuyển đến khu nhà trọ độc thân này, Đồng Vũ Thường và Trang Hiểu Mộng đã ở rồi, hơn nữa, cả hai đều nhìn đối phương bằng một ánh mắt không mấy thân thiện.

Nguyên nhân là bởi cả hai có chút hiểu lầm.

“Hiểu Mộng cho rằng em là một người phụ nữa lăng nhăng.” Đồng Vũ Thường nói một cách thẳn thắng.

“Mạnh Đình Vũ ngẩn người. “lãng nhăng?”

(Nguyên bản là Thủy Dương Hoa. Nếu mọi người hay đọc truyện Trung Quốc thì sẽ quen thuộc với từ này. Trong các bản covert nó là Kỹ Năng Bơi Dương Hoa ý ạh)

Đồng Vũ Thường là một cô gái rất xinh đẹp, bởi vì là tiếp viên hàng không, anh tin rằng số đàn ông theo đuổi cô hẳn là không phải ít, nhưng lăng nhăng sao? Nhìn cử chỉ thân mật, tình cảm của cô cùng Âu Dương hôm nay, anh thực sự rất khó có thể tin được.

Nhìn thấy sự nghi ngờ của anh, đôi môi anh đào của Đồng Vũ Thường khẽ động, cười như không cười.

“Bởi vì Hiểu Mộng thường hay thấy Âu Dương đến nhà chơi nên nghĩ rằng Âu Dương là bạn trai của em, thế nhưng cô ấy cũng hay thấy những người đàn ông khác nhau lái xe đưa em về, cho nên mớI nghĩ rằng em không thành thật.

“Như vậy không được tính là không thành thật sao?” anh hỏi một cách không đúng lúc.

“Đương nhiên không phải!” Đồng Vũ Thường hung hăng lườm anh một cái. “Khi đó em chỉ xem Âu Dương là em trai, những người đưa em về nhà đều là những người đàn ông muốn theo đuổi em, em chưa bao giờ mời bọn họ lên nhà.”

“Ồ.” Mạnh Đình Vũ gật đầu, vẻ đã hiểu.

Xem ra Âu Dương cũng đã từng có một đoạn thời gian bi thảm chờ đợi phía sau cô ấy. Anh trong lòng âm thầm khóc thương thay cho người bạn vừa quen biết ngày hôm nay.

“Khi đó em nghĩ cô gái này quả thực rất độc ác, thản nhiên mà phụ lòng của một người đàn ông tốt như vậy.” Trang Hiểu Mộng giải thích.

“Đúng vậy.” Nhớ lại chuyện ngày xưa, Đồng Vũ Thường không khỏi cười nhẹ, ánh mắt hài hước nhìn về phía người chị em tốt. “Em thì nghi ngờ Hiểu Mộng thầm yêu Âu Dương.”

“Em là thực sự thích anh ấy.” Trang Hiểu Mộng thản nhiên nói. “Có một lần em quên mang theo chài khóa, không thể mở cửa vào nhà, lại không biết xung quanh nơi nào có thợ sửa khóa, cũng may Âu Dương vừa đi ngang qua, lái xe đi tìm giúp em một người thợ sửa khóa, em muốn mời anh ta một ly cà phê để cảm ơn, nhưng anh ấy cự tuyệt, chỉ nói là hàng xóm có việc thì nên giúp đỡ nhau, còn nói bạn tốt của anh ấy có chút bất cẩn, nếu lỡ như có xảy ra việc gì, hy vọng em có thể giúp đỡ cô ấy một chút.”

“Hiểu Mộng vừa nghe xong, càng muốn phát hỏa.”

“Đúng vậy, khi đó em rất muốn nói cho Âu Dương, anh ấy có biết là bạn gái anh ta làm những chuyện xằng bậy sau lưng anh ấy không? Thật khó khăn em mới có thể nhịn xuống được.”

“Cho nên, cô ấy càng ghét em hơn nữa.”

Như vậy thì thế nào? Mạnh Đình Vũ thoáng mờ mịt mà nhìn hai người phụ nữ trước mắt, một người hát, một người đối. Tuy rằng việc này ngeh ra xem như cũng có chút thú vị, nhưng anh không rõ việc này có liên quan gì, vì sao phải nói riêng với anh một đoạn chuyện xưa này.

Anh chỉ có thể cố hết sức sắm vai một người biết lắng nghe, “Sau đó thì sao?”

“sau đó, em nghe được Âu Dương giúp đỡ Hiểu Mộng, cũng không có chút cao hừng, ngoại trừ em ra, Âu Dương rất ít khi chủ động bắt chuyện cùng người con gái khác.”

“Đồng Đồng là ghen tị.” Lúc này đây, đã đổi thành Trang Hiểu Mộng trêu ghẹo Đồng Vũ Thường.

Đồng Vũ Thường tỏ ra một phong thái rất tốt, chỉ nhún nhún vai. “Khi đó em cũng không hiểu rõ là tại sao, bất quá, bây giờ nghĩ lại, chính xác là do em đang ghen.”

“Không hiểu sao hết lần này đến lần khác, chúng em thường xuyên chạm mặt nhau trong thang máy. Có một lần càng không may, tự nhiên bị nhốt trong thang máy cùng nhau. Hôm đó cũng là ngày đầu tiên Tĩnh chuyển đến đây.”

“Hả?” Nghe được sự xuất hiện của bạn gái, Mạnh Đình Vũ rốt cuộc cũng có chút hăng hái, liền hỏI tiếp. “Làm sao lại bị nhốt?”

“Làm sao biết được. Khi đó thang mày trong tkhu nhà đang ở giai đoạn bảo dưỡng, có thể chuyện đó cũng là bình thường đi? Nói chung là bọn em nhấn chuông báo cũng rất lâu, nhưng chưa có ai đến cứu cả.”

“Thế làm sao bây giờ?”

“Còn có thể làm sao? Chỉ không làm gì khác hơn là ngồi chờ. Thế nhưng không khí trong thang máy rất tệ, rất oi bức, càng chờ đợI thì cơn tức càng nhịn không được mà bắt đầu bùng phát.”

“Cho nên Hiểu Mộng nã pháo với em!” Đồng Vũ Thường mỉm cười, vẻ như không hề chú tâm má quấy ly trà sữa. “Cô ấy khuyên em nên biết nắm chặt hạnh phúc ở bên mình, không nên có Trương Tam mà còn muốn thêm Lý Tứ.”

Oh, wow…

Mạnh Đình vũ nhướng mày, lặng lẽ mà khâm phục, tuy rằng không nói rõ ràng tên họ, nhưng những lời này thực sự rất sắc bén a!

“Em càng phát hỏa, cái gì mà Trương Tam Lý Tứ? Đem em nói thành một ngườiI hay thay đổi sao! Cho nên em mới phản công lại, có một vài người cũng phải cố mà nắm chặt lấy tuổi thanh xuân, không nên để cuối cùng biến thành một người cô đơn khi về già, làm người ta phải thương cảm.”

Cái này càng độc!

Mạnh Đình Vũ âm thầm đùa cợt …. phụ nữ, quả nên là không nên khi thường bọn họ.

“Hai bọn em cãi nhau gay gắt cả nữa ngày, Tĩnh vẫn giống như Mộc Đầu Nhân, một chút phản ứng cũng không có, kết quả là bọn em càng tức giận.”

“Vì sao?”

“Lẽ nào anh không phát hỏa sao? Anh tức giận đến mức hoàn toàn mất đi dàng vẻ thường ngày, thế mà có một người đứng xem từ đầu đến cuối, chỉ giả vời câm điếc, càng tỏ ra cô ấy là một người thục nữ cao quý, anh không thấy buồn bực sao?”

Thực sự rất buồn bực. Mạnh Đình Vũ gật đầu đồng ý, có đôi khi, anh nghĩ phản ứng của Tĩnh quá sức lãnh đạm, khiến cho người khác phải tan nát cõi lòng.

“Vốn là cuộc chiến của hai người phụ nữ, lại hóa thành thù hận cũa ba người, nói chung là ngày hôm đó, sau khi được cứu ra, bọn em đều ước gì đừng bao giờ gặp lại nhau nữa, nhưng vô tình, bọn em ở chung một tầng, muốn không chạm mặt nhau cũng khó.

“Sau đó thì sao.” Mạnh Đình Vũ càng em càng thấy hứng thú.

Trang Hiểu Mộng tiếp tục kể chuyện xưa. “Có một hôm, em bới quá mệt mỏi do phải tăng ca, ngồi xe bus bị đi quá trạm, chờ đến khi em xuống xe mới phát hiện mình đang ở trên một con đường rất tối, phía sau còn có một người đàn ông xa lạ đang đi theo em.”

“Khi đó vừa lúc em ngồi taxi đi ngang qua,” Đồng Vũ Thường tiếp lời. “Phát hiện một người đàn ông kỳ lạ, đang theo cô ấy và một ngõ nhỏ, vốn muốn gọi tài xế đi đến khìn một cái, thế nhưng đầu ngõ xe bị chặn lại, không vào được, em chỉ có thể xuống xe mà đi bộ.”

“Người đàn ông kia muốn cưỡng bức em, em sợ đến mức hét chói tai, Đồng Đồng nghe được, chạy ào vào ngõ nhỏ ấy, thế là người đàn ông đó luống cuống, móc ra con dao nhỏ ra uy hiếp muốn đâm bọn em.” Nhớ lại ký ức khủng hoảng ngày ấy, lòng của Trang Hiểu Mộng vẫn còn sợ hãi, cô hít sâu một ngụm. “Đồng Đồng cởi chiếc giày cao gót của mình, nhằm vào người đàn ông kia mà đánh, sau đó nắm tay em chạy ra khỏi con ngõ.”

“Thế là người đàn ông kia nổi điên liên, liền lấy dao mà đuổi theo sau hai bọn em, tụi em cứ liều mình mà chạy, chạy thật nhanh….”

Mạnh Đình Vũ ngừng cả hít thở, có vẻ như cũng cảm nhận được bầu không khí khẩn trương lúc ấy. Anh nhìn chăm chú vào Trang Hiểu Mộng và Đồng Vũ Thường, lần đầu lắng nghe câu chuyện của hai người bạn thân của Tĩnh, đối với anh cũng thực sự là việc rất quan trọng, anh phải thực sự cố gắng quan tâm mới được.

“Sau đó Đồng Đồng bị vấo, rồi té ngã, mắt thấy người đàn ông kia bắt được cô ấy, em sợ lắm nhưng cũng chỉ biết hét thật to.”

“Tuy rằng Hiểu Mộng rất sợ, nhưng cô ấy cũng quay lại để cứu em, dùng giỏ xách của cô ấy mà cố sức đánh vào phía sau lưng người đàn ông kia.” Đồng Vũ Thường nhẹ nhàng mỉm cười, hai người phụ nữ cùng trao đổi một cái nhìn vô cùng thân thiết và tràn đầy tín nhiệm.

Mạnh Đình Vũ trong lòng chợt bừng tỉnh, chậm rãi bắt đầu hiểu được tình cảm chị em của ba người làm sao mà có được.

“Tuy nhiên, người lợi hại nhất lại chính là Tĩnh.” Trang Hiểu Mộng vỗ vỗ chiếc ly thủy tinh, tiếng cười cũng thật thanh thúy như thủy tinh vậy. “Cô ấy lái xe ngang qua thì phát hiện chúng ta, dùng một tốc độ rất kinh khủng mà cho xe quay ngoắt 180 độ, mở đèn xe thật sáng, thẳng tắp một đường hướng về phái người đàn ông kia mà lao đến.”

“Cái gì?!” Mạnh Đình Vũ khiếp sợ mở to mắt. “Cô ấy không bị gì chứ?”

Anh không trách cứ bạn gái hấp tấp, chỉ lo cho an nguy của cô. Đồng Vũ Thường cùng Trang Hiểu Mộng đưa mắt nhìn gia. Được rồi, xem ra người đàn ông này vẫn còn thuốc chữa.

“Cô ấy không có việc gì, chỉ là thể hiện kỷ thuật lái xe cao siêu của mình một chút mà thôi.” Đôi mắt Trang Hiểu Mộng sáng lên, tràn đầy sự tán thưởng. “Cô tính toán thời gain rất tốt, kịp thời thắng lại đúng lúc, nhưng cũng đủ để làm cho tên kia sợ đến mức hồn phi phách tán, chạy trối chết.”

“Sau đó cô ấy đưa hai tụi em về nhà mình, pha cốc trà nóng cho bọn em định thần.” Dàng vẻ Đồng Vũ Thường lại trở nên ôn như như nước,

Nhìn ánh mắt, dáng vẻ, cử chỉ của hai người phụ nữ, Mạnh Đình Vũ bỗng nhi62n hiểu được “trọng tâm” của câu chuyện xưa này là gì rồi. Anh cười khổ.

Trang Hiểu Mộng nheo mắt lại nhìn kỹ anh. “Xem ra anh nghe cũng đã hiểu bọn em muốn nói với anh việc gì rồi.”

“Anh biết.”

“Mặc kệ là loại đàn ông nào, chỉ cần có can đảm làm tổn thương đến một cọng lông tơ trong ba người bọn em, hai người còn lại tuyệt đối sẽ không bỏ qua hắn đâu.” Đồng Vũ Thường lạnh lùng nhìn anh, từng câu từng chữ đều là những lời cảnh cáo cứng rắn như sắt théop. “Anh có hiểu chưa?”

“Anh hiểu rất rõ.” Mạnh Đình Vũ lần thứ hai cười khổ. Không biết vì sao, khi đối mặt với cái nhìn chằm chằm không chút khách khí của hai người phụ nữ này, anh cứ muốn đưa hai tay lên mà đầu hàng.

“Tốt nhất là anh nên hiễu rõ.” Giọng điệu này giống như một loại cười nhạt làm người khác phải sợ hãi.

Mạnh Đình vũ lạnh cảngười.

Sauk hi câu chuyện ngày xưa được kể xong, Mặc Vị Nùng cùng Âu Dương đều quay lại, Trầm Tĩnh cũng thong thả mà hiện thân, ngồi xuống bên cạnh anh.

Anh lập tức cầm lấy tay cô, chăm chú nhìn, phảng phất một loại cảm giác quyến luyến không muốn buông tay.

Trầm Tĩnh có chút ngạc nhiện, rồi lại như ngầm hiểu được vấn đề, trao cho anh một cái nhìn thật dịu dàng.

Đêm càng tối, mọi người hàn huyên trò chuyện đông tây thêm khoảng một tiếng, Trầm Tĩnh đột nhiên đứng dậy.

Đồng Vũ Thường cùng Trang Hiểu Mộng cũng đứng lên theo.

“Đình Vũ, em muốn đi trước.” Trầm Tĩnh mìm cười nhìn anh.

“Anh về cùng em.” Anh muốn đứng dậy theo cô.

Cô nhẹ nhàng ấm anh ngồi xuống lại, lắc đầu nói. “Wonen’s talk, đàn ông không được tham gia.”

“Women;s talk?” Anh ngạc nhiên nhìn đôi môi đầy đặn của cô chậm rãi mà hiện lên một nụ cười thần bí quyến rũ như đóa hoa.

Cô không giải thích, chỉ nháy mắt mấy cái, nhanh nhẹn xoay người, ba người phụ nữ cùng nhau rời đi. Trước lúc cô bước xuống lầu, cò ngoái đầu lại mỉm cười nhìn anh, nhẹ nhàng vẫy tay.

Anh gần như chăm chú nhìn một cách tràn đầy ngưỡng mộ theo bóng lưng của cô…người phụ nữ anh yêu nhất đây, bước đi của cô có bao nhiêu tiêu sái, bao nhiêu tự tin, bao nhiêu thanh lích, giống như một con mèo đầy kiêu ngạo.

“Một người đàn ông đã xong đời.” Bàng quan mà quan sát một màn vừadiễn ra, Mặc Vị Nùng bình luận đầy ẩn ý.

“Anh ta đã hoàn toàn bị cô ấy nắm giữ.” Ây Dương cũng nhẹ nhàng thêm vào một câu.

“Hai người vừa rồi là đang cười tôi sao?” Ánh mắt si mê vừa thu hồi, lập tức trở nên linh hoạt, đầy sức sống.

Anh ta nghe được sao? Mặc Vị Nùng cùng Âu Dương nhất thời đờ người.

Trong lúc hai người kia đang quẫn bách, người vừa bị đùa cợt là Mạnh Đình Vũ lãi có vẻ rất thoải mái, nhẹ nhàng cười. “Tôi thừa nhận rất yêu Tĩnh, khôgn sai, thế còn hai người thì sao? Chẳng lẽ không bị bạn gái của mình ăn sạch rùi sao?”

A ha! Cái này thì…

Không ai tiếp lời, chỉ có ngọn gió đêm là như đang trộm cười ba người đàn ông kia.

4 Responses to "Ái đắc – Chap 10- (Part 2)"

tem nha! Thanks Mi.

phog bì.hehe.thanks ss nhìu nà

hay. CAng xem cang hay. Hi vong sau khi bo nay het ban se lam bo tiep theo.

hehe…câu cuối cùng hay a~~~
thanks nàng!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: