mimi1204

Hiện tại… – Chương 2 (P1)

Posted on: January 18, 2011

Chương 2

Anh muốn cùng cô thực hiện một cuộc giao dịch.

Là giao dịch gì? Cô thật tò mò, tò mò đến mức tim đập thật nhanh.

Là do hiếu kỳ sao? Ân Hải Sắc đưa tay lên ngực mình và tự hỏi, tim đập nhanh như vậy, cảm giác đau nhức đếm mức khó thở đến như vậy, là bởi vì hiếu kỳ chứ không phải là bởi có chút quyến luyến khi đối diện với quá khứ sao?

Quá khứ  đã trôi qua. Cô đã tự thề với lòng, không cần nghĩ đến, cũng không cần hối hận gì nữa, cứ để hồi ức tan thành tro bụi đi.

Nhưng tối nay, cô sẽ gặp lại anh, một người đàn ông đến từ  quá khứ.

Gió đêm có chút se lạnh, Ân Hải Sắc choàng thêm một tấm áo khoác bằng da dê, đi đường tắt lên núi, vừa qua một khúc quanh, một nôi nhà với hình thù kỳ lạ thình lình hiện ra trước mắt cô.

Cô dừng lại ngắm nhìn ngôi biệt thự  ấy.

Gỗ cùng thủy tinh, điều là những vật liệu kiến trúc mà cô yêu thích, nhưng vị kiến trúc sư  thiên tài này lại có thể kết hợp lại thành một loại kiến trúc mà cô không thể đoán ra được mang phong cách gì. Cũng giống như người đàn ông cô đã từng yêu say đắm kia, cô thích anh vì ở anh toát ra rất nhiều khí chất rất đặc biệt, nhưng đến cuối cùng, cô lại phát hiện ra được, mình mãi mãi cũng không có cách nào có thể hiểu được anh.

Anh là một người rất khó hiểu.

Ân Hải Sắc buồn bã thở dài, đưa tay nhẹ nhàng đẩy cánh cửa của hàng rào bằng gỗ. Trong sân là một gốc cây cổ thụ to lớn vững chải, bên cạnh đó là một chiếc võng.

Diện tích của khoảng sân không nhỏ, nhưng lại giống như không có ai chăm sóc, cỏ dại mọc lan tràn xen lẫn với vài cành hoa hồng đang mọc một cách mất trật tự.

Một khoảnh sân bị bỏ hoang.

Ân Hải Sắc giật mình nhìn cảnh vật trước mắt, trong ngực bỗng nhói đau.

Nói cho cùng, anh vẫn chưa từng chân chính xem ngôi biệt thự này là nhà của mình sao?

Cô dời ánh mắt, không đành lòng nhìn tiếp, dịu dàng bước đến trước cửa.

Cánh cửa lớn đã mở phân nửa, chỉ vừa đủ để cô đi vào, một mình…. ai, ý của anh không phải là muốn chính cô đi vào lãnh địa của anh sao? Anh sẽ không chào đón cô, cô phải tự tìm đến anh thôi.

Cô đi qua đại sảnh, cách bài trí kỳ lạ khiến cô choáng váng mà ngây ngốc đứng nhìn, vị kiến trúc sư đã đào một cái kênh nho nhỏ, nhìn có vẻ giống như là hồ bơi, sát bên là một chiếc bàn gỗ thô để uống café cùng một chiếc ghế nằm thoải mái.

Trong phòng, mọi vật dụng đều là duy nhất, duy nhất một chiếc ghế sô pha, một bàn ăn cơm với một chiếc ghế, một bồ đồ ăn trên bàn … Là sự bài trí của vị kiến trúc sư kia  kỳ quái kia hay do anh? Ở đây thể hiện rất rõ ràng rằng chủ nhân không chào đón bất cứ một vị khách nào.

Ân Hải Sắc đứng ngay giữa đại sảnh, nhất thời có chút hoa mắt, phảng phất như cô đang lạc vào một hông gian kỳ ảo nào đó, cô nhìn xung quanh mình, vẫn tìm không được nam chủ nhân của ngôi nhà.

Xem ra vấn đề này của cô là rất khó giải quyết.

Cô cười khổ, từ từ bước lên cầu thang, lầu hai là một nơi rộng rãi, dùng để giải trí, ti vi và dàn loa như một rạp chiếu phim mini, kệ sách, sô pha, quầy ba, bàn bi-da … bi-da là trò giải trí cho một người chơi sao? Cô thầm nghĩ đùa, ánh mắt vừa chuyển, ngưng đọng vào một bức tranh nghệ thuật treo trên tường.

Tranh này, đương nhiên là tranh thật đi? Với tình hình tài chính hiện nay của anh, cần chi phải mua đồ giả.

Nói đi nói lại, người kia rốt cuộc là đang ở chỗ nào?

Ân Hải Sắc hơi nhíu mà, chỉ một lát sau, tìm được một cầu thang gỗ be bé dẫn đến một lối nhỏ phía trên trần nhà, lên tầng trên nữa, có vẻ giống như là một cái kho để chứa đồ.

(Cái này hơi khó hiểu, nhưng nếu nhà ai có gác xếp thì chắc có thể hình dung được, nghĩa là chiếc cầu thang gỗ này nó xuyên qua 1 khoảng nhỏ của trần nhà, dẫn lên phía trên.)

Không lẽ anh ở trên đó?

Ân Hải Sắc vịn lấy cầu thàng gỗ, chậm rãi mà bò lên trên, trên moi vừa nở nụ cười, vừa nhìn thấy sự trang hoàng của bên trên, cô ngưng cả hô hấp.

Ở đây hoàn toàn không phải là một nơi  âm u chật hẹp như cô tưởng tượng, mà là một không gian rộng rãi, bốn mặt đều là những ô cửa sổ thật to, nóc nhà hoàn toàn làm bằng thủy tinh trong suốt, chỉ cần ngước đầu lên là có thể nhìn thấy mặt trăng lưỡi liềm ở phía xa chân trời kia.

Trên những bệ cửa sổ bằng gỗ, là những ngọn đèn nhỏ với hình dàng khác nhau đang được đốt sáng, giống như những vì sao đang tranh nhau phát sáng.

Mà anh, đang ngồi trên dãy ngân hàng, hai chân duỗi thẳng, gác trên bệ cửa sổ, ngón tay thon dài đang kẹp một điếu thuốc.

Đã qua nhiều năm như vậy, anh vẫn không thể bỏ thói quen hút thuốc của mình…Ân Hải Sắc bối rối nhìn đốm lửa nhảy nhót trên điếu thuốc.

Trong khi anh chuyên tâm hút hút, cô lặng lẽ ngắm nhìn anh, da anh so với trước đây dường như trắng hơn một chút, có thể là do thường xuyên ngồi trong văn phòng để làm việc đi, từng đường nét trên khuôn mặt đã trở nên thành thục rất nhiều, đường cong trên chiếc cằm phảng phất mang chút cô độc.

Mũi của anh, hình như hơi cong một chút, là bởi vì từng bị thương sao? Lòng cô chợt thắt lại, ngực đau nhói, ánh mắt nhìn xuống một chút, nhìn bờ vai của anh so với trước kia càng thêm rắn chắc và dày rộng, vóc dáng càng mang vẻ nam tính nhiều hơn.

Anh đã trưởng thành. Cô mỉm cười, chút ngây ngô tàn dư của tuổi trẻ đã hoàn toàn biến mất, bây giờ, anh mười phần là một đại nam nhân.

Cô vẫn đang nắm lấy tay vịn của chiếc cầu thang gỗ, lẳng lặng mà nhìn anh.

Qua một lúc lâu, anh dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, từ từ quay lại

Ánh mắt hai người giao nhau tại không trung, giống như một tia lửa xẹt qua, ký ức ngày xưa chợt bùng cháy như pháo hoa, sau đó, chậm rãi mà lụi tàn.

“Đã lâu không gặ.” Cô nói lại câu nói đầu tiên mà cô đã nói với anh trong điện thoại.

Anh không trả lời, rít một hơi thuốc, sau đó chậ, rãi phun ra từng vòng khói.

“Anh vẫn không bỏ thuốc.” Cô nói nhỏ. “Anh đã từng hứa với em rằng anh sẽ không hút thuốc nữa.”

Anh lạnh lùng mà nâng khóe môi.

Cô say mê nhìn anh trong phút chốc, sau đó cẩn thận mà bước khỏi cầu thang gỗ, tiến vào bên trong.

Nhìn ra phía bên ngoài, độ cao cheo leo bên vách núi làm cô có chút choáng váng, cô vội thu hồi ánh mắt của mình, nén lại nỗi sợ hãi, nhìn thẳng vào người đàn ông đã lâu không gặp.

Thế nhưng, Vệ Tương vẫn cứ ung dung hút thuốc.

Anh biết cô có chứng sợ độ cao, cũng đoán được cô đứng trên tầng lầu thủy tình này, khẳng định rất không thoải mái, anh chính là cố ý muốn cô lên đây, cố ý muốn cô đối mặt với độ cao này.

“Ngôi nhà này…rất thú vị.” Cô tìm một chủ đề để phá vợ sự im lặng. “Cái kênh ở dưới nhà, là hồ bơi sao?”

“Đúng vậy.” Anh trả lời một cách tùy tiện

“Thậ đ8ạc biệt.” Cô mỉm cười. “Em thích cái cây cổ thụ cùng chiếc võng bên trong sân, anh thường hay nằm nghỉ ở đó sao?”

“Tôi không có được sự thoải mái nhàn hạ đó.”

“Nói cũng đúng, hiện tại anh nhất định là rất bề bộn nhiều việc, công việc của anh thường phải làm tăng ca đến nữa đêm phải không?”

“Hoàn hảo.”

“Anh có thích công việc hiện tại của mình không?”

“Chưa từng nghĩ đến là có thích hay không.”

“Thế cuộc sống thì sao?”

“Hoàn hảo.”

“Bình thường, ngoại trừ làm việc, anh còn làm gì nữa?”

“Hừm.” Anh trả lời bằng cách hừ lạnh như thế.

Một cuộc nói chuyện khó khăn như vậy, nếu cứ tiếp tục duy trì, vĩnh viễn cũng không có khả năng hiểu được đối phương, cô rất sợ sự giao tiếp như thế.

Ân Hải Sắc nhắm mắt, hít sâu.

Vậy đi thẳng vào vấn đề chính đi!

Sau khi quyết tâm, cô mở to đôi mắt trong sáng của mình. “Vệ Tương, anh rất hận em, đúng không?”

Vệ Tương chợt rung động một chút, không ngờ tới cô lại hỏi một cách thẳng thắng như vậy.

“Vì sao anh lại hận em?” Cô nhẹ nhàng mà hỏi.

Anh không thể giải thích, chỉ nheo mắt lại, điếu thuốc đang dần nóng lên trên tay.

Vì sao ư? Điều này còn cần phải hỏi sao?

Cô vẻ như thực sự không thể giải thích được, dịu dàng đi về phía anh, đứng trước mặt anh, ngước đôi mắt tràn đầy u sầu như sóng nước mùa thu.

“Phiền Á nói, anh vì trả thù Ân Gia, phái Tương Tư đến bên cạnh cậu ấy làm gián điệp, vì sao anh lại muốn làm như vậy? Năm ấy, chúng ta chia tay nhau một cách nhẹ nhàng mà, không phải sao?”

Nhẹ nhàng chia tay? Cô xem trận cãi nhau kinh thiên động địa ngày ấy là việc nhẹ nhàng sao?

Là cô quá hời hợt hay là anh quá ồn ào?

Vệ Tương gạt tàn thuốc xuống, trong lòng chợt như đang bị đóng băng. “Em cho rằng năm ấy, chúng ta là chia tay nhau một cách nhẹ nhàng sao?” Anh hỏi một cách gấp gáp.

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Dáng vẻ của cô nhìn thật vô tội.

Quá vô tội, khiến anh phải hoài là khi thật hay giả.

Trên mặt anh bỗng hiện lên một vẻ suy tư, lời nói trước kia của Ân Phiền Á bỗng dưng vang lên trong tâm trí của anh….

“Ân Phiền Á nói em mất đi một chút trí nhớ, có thật vậy không?”

“Hả?” Cô sửng sốt, vẻ như không hiểu được. “Phiền Á nói vậy sao?”

“Rốt cuộc là có chuyện này không?”

“Em … hẳn là không thể nào.” Ân Hải Sắc kinh ngạc. “Nếu thực sự em bị mất đi một chút trí nhớ gì đó, vì sao Phiền Á lại không cho em biết chứ?”

“Nói cách khác, em hoàn toàn không cảm thấy mình có dấu hiệu gì của việc mất trí nhớ?”

Cô lắc đầu.

Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Ân Phiền Á cố ý true chọc anh sao? Vệ Tương âm thầm suy nghĩ, ánh mắt thâm trầm bất định.

Một lúc sau, anh đứng lên, cầm lấy một tập văn kiện đặt bên cửa sổ đưa cho cô, tập văn kiện ấy đã được sớm chuẩn bị tốt.

“Ký hiệp định này đi.”

Cô kinh ngạc cầm láy phần văn kiện. “Hiệp định gì?”

“Ân Phiền Á cần tiền, tôi cần phụ nữ.” Anh giải thích rất ngắn gọn.

Tiền cùng phụ nữ?

Sắc mặt Ân Hải Sắc nhất thời trắng bệt. Trong điện thoại anh từng nói muốn cùng cô thực hiện một cuộc giao dịch, sẽ không là…Anh sẽ không phải muốn cô đem chính thân thể của mình làm vật trao đổi cùng số tiền mà Phiền Á cần đi?

“Anh…Vệ Tương, anh đang đùa sao? Anh, anh không có khả năng là muốn…” Chính vì khiếp sợ nên cô không thể nói rõ thành lời.

“Có cái gì sai sao? Tôi hiện tại có tiền, công việc ổn định, có thể nuôi sống một người phụ nữ, huống chi, với tuổi của tôi hiện tại, cũng là lúc nên lo lắng đến việc kết hôn rồi.”

Kết hôn? !

Ân Hải Sắc nhất thời không thể thở được. “Thế nhưng, thế nhưng … em không thể! Chúng ta đã từng ly hôn, từng một lần nhận được bài học thất bại kia, chúng ta không có khả năng…”

“Em đang đang suy nghĩ cái gì vậy?” Anh lạnh lùng cắt đứt lời cô, ánh mặt lạnh lùng như băng tuyết của vùng cực Bắc. “Em sẽ không cho rằng tôi muốn em đi? Đừng có vô lý như thế.”

Cô bỗng giật mình, hơi thở như vỡ vụn.

Anh không muốn cô? Thế anh…muốn cái gì?

“Anh nói là giao dịch, rốt cuộc là có ý gì?”

“Tôi muốn em làm một bà mai, giới thiệu cho tôi một người thiên kiêm tiểu thư nhà giàu có, giống như em vậy, cô ta ngoại trừ thuộc gia đình quyền thế, còn phải đủ thông minh, lại phải có phong cách, tôi ghét nhất lại loại phụ nữ không có đầu óc, cũng không thể quá xấu xí, tôi tin những vị tiểu thư xinh đẹp của Đài Loan thật sự không ít đúng không?”

Giọng điệu trào phúng của anh làm đôi tai cô như tê dại, trái tim như hoảng hốt. “Vì sao anh muốn như vậy?”

“Rất đơn giản, bởi vì tôi muốn tiến vào xã hội thượng lưu của Đài Loan. Tôi cần một gia đình vợ của mình có đủ mối quan hệ để có thể thay tôi phát triển sự nghiệp, cũng cần một người vợ có quyết thống cao quý thay ta sinh dục thế hệ tiếp theo.”

“Anh!” Ân Hải Sắc trừng mắt khó có thể tin được người đàn ông trước mặt, dáng vẽ của anh hoàn toàn không chút biểu tình, ngôn ngữ so với băng tuyết càng lạnh lùng.

Anh muốn, không phải là cô mà là anh đang muốn sỉ nhục cô!

Toàn thân cô cứng ngắc, đầu óc choáng váng, suy nghĩ lộn xộn, trong ngực như đang nóng dần lên. “Cái anh muốn không phải là một người vợ, mà là một món hàng, anh cho rằng phụ nữ Đài Loan lại yêu thích lại người mang nặng tư tửng chủ nghĩa đàn ông như thế sao?”

“Có thích hhay không thì cần phải xem công lực của bà mối như em, phụ nữ bọn em không phải là có cái bản lĩnh từ đen nói thành trắng sao?” Anh cười nhạt.

Cô tức giận đến run cả người. “Vệ Tưng, anh đừng có quá đáng, em sẽ không hợp tác cùng anh làm ra những chuyện như vậy, nếu anh cần một người phụ nữ thì nên theo đuổi một cách chân thành, không nên dùng phương thức như là đang mua một món hàng trên thương trường như thế này.”

“Không phải lúc nãy em cũng nói đó sao? Công việc của tôi rất bận, làm sao có thời gian dư thừa để theo đuổi phụ nữ?”

“Đó là vấn đề của anh, không phải của em!”

“Thế vấn đề của Ân Phiền Á cũng là vấn đề của em, có đúng hay không?” Anh nhẹ nhàng cong khóe môi.

Cô bối rối.

“Để giúp đỡ người em họ yêu quý nhất của em, ngay cả một việc nhỏ nhặt như thế em cũng không chấp nhận sao? Tôi cũng khôngphải muốn em làm gì, chỉ muốn em giúp tôi giới thiệu một đối tượng tố, coi như em tác hợp cho một đoạn nhân duyên đi, có gì là không thể?”

Đúng vậy, có gì là không thể?

Người bình thường cũng sẽ thay người bạn độc thân của mình an bài một cuộc xem mắt đấy thôi? Cô cần chi phải bài xích như vậy?

Ân Hải Sắc tâm thần bất định, cô không hiểu tại sao mình lại giận dữ như vậy.

“Hơn nữa, nếu như tôi tìm được một người phụ nữ vừa ý, tôi cũng sẽ tốn rất nhiều tâm trí, tôi cần ý kiến của em xem nên đưa hoa hay đi xem ca nhạc, nhất là phải nhớ kỹ thói quen, sở thích của người ấy, em định ra kế hoạch tác chiến, tốt nhất là giúp tôi đạt được hiệu quả lớn nhất với chi phí tối thiểu.” Anh lạnh lùng tuyên bố

Thành phẩm? Hiệu quả và chi phí?

Anh ta đúng là đem việc theo đuổi phụ nữ thành giống như đến chợ mua một món hàng sao?

Ân Hải Sắc nhẹ nhàng nâng khóe môi. “Thế còn tình yêu?” Cô khiêu khích mà hỏi anh. “Anh hẳn là biết, hôn nân quan trọng nhất là phải có tình yêu chứ?”

“Đừng nói với tôi em vẫn còn tin vào chuyện hoang đường này.”Vệ Tương nói giọng mỉa mai.

“Đương nhiên em tin.” Cô trừng mắt nhìn anh. “Hôn nhân không thể không có tình yêu.”

“Phải không?” Anh hừ lạnh một tiếng, khóe miệng hiện lên một nụ cười trà phúng sắc như đao, đâm thật sâu vào máu thịt. “Vậy em nói cho tôi biết, trước kia hai chúng ta cũng lấy tình yêu để làm nền cho hôn nên, tại sao vẫn thất bại?”

Cô im lặng không nói gì.

11 Responses to "Hiện tại… – Chương 2 (P1)"

Thanks mimi nhìu!^^0

thanks ss!

Thanks. Truyện này hay.

thank nàng nha! từ lúc đọc giới thiệu bên nhà Ve t đã thích rồi. mà nàng có phải là mimi bên Phù Dung Lâu không?

hì hì, hông fải nàng ơi, chỉ là trùng tên thui àh

thx ss nhìu nà *ôm ôm hun hun, xoa xoa bóp bóp… ss* =.=
ps:có 1 vài chỗ đang bị dính chưởng chính tả ss ui ^^~. Hum qa e lạnh quá, tay run hẻm cm cho ss đc T^T

hix, do ss làm có 1 mình, mà làm ban đêm nữa, thông củm cho ss em nhé!

Bạn ơi mình có thể làm ebook cuốn Ái đắc so với ngươi tiêu sái của bạn cho bên TVE được không ? Mình sẽ tuân thủ mọi nguyên tắc! Khi xong mình sẽ gửi link cho bạn duyệt. Mong sớm nhận được câu trả lời từ bạn ^^!

Okie, ko thành vấn đề, nhưng hình như bản edit của mình còn rất nhiều lỗi chính tả, nếu bạn muốn làm ebook thì nên chỉnh sửa lại tí nhé!

Okie bạn. MÌnh bắt tay vào làm đây ^^!

truyện này có tình tiết mới lạ nhỉ.^ ^
Thanks nhé.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: