mimi1204

Hiện tại … Chương 2 (end)

Posted on: January 21, 2011

Đối với cô, anh là “một lần gặp gỡ cho cả đời.”

Một lần cho cả đời, là một quan điểm trong trà đạo của Nhật Bản.

Mỗi một ly trà đều là độc nhất vô nhị, mỗi con người cũng là có một không hai.

Suốt cả đời, cuộc gặp gỡ trong lúc ấy là đẹp nhất, nhân duyên nếu như đã bị trôi qua, có thể vĩnh viễn sẽ không trở lại, tình yêu nếu như đã đánh mất, cũng sẽ không thể có lại một lần nữa.

Cô đã từng yêu anh một cách say đắm, cô nghĩ nếu sau này cô có yêu thêm vài lần nữa, nhất định sẽ không điên cuồng giống như mối tình đầu ấy được.

Cô vĩnh viễn sẽ không còn là một cô gái hai mươi tuổi vô tư và nồng nhiệt như ngày xưa, yêu tha thiết một chàng trai trẻ lạnh lùng và ít nói,

Ân Hải Sắc mìm cười, nhớ lại lần đầu tiên gặp nhau của hai người, đôi môi hiện lên một nụ cười ngọt ngào….

“Này, cô, mang hộp đồ nghề kia đưa cho tôi.”

Ngày hôm ấy, cô cùng bạn học đến thăm một cô nhi viện, cùng các em cô nhi tập hát, vui đùa. Cô cảm thấy có chút mệt nên len lén tìm một góc vắng vẻ để nghỉ ngơi.

Trong lúc đang ngồi tựa lưng vào tường định chợp mắt một tí thì một mệnh lệnh rất không khách khí bỗng vang ở phía trên đầu cô.

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, tìm xem tiếng nói ấy phát ra từ nơi nào.

“Là tôi gọi cô đấy.” Tiếng nói nghe thật thô lỗ.

Cô chớp mắt mấy cái, cuối cùng cũng nhìn thấy được một phần gương mặt kia, anh đang ngồi trên mái nhà, bàn tay đang chỉ về phía cô.

“Anh muốn cái gì?”

“Hộp dung cụ đấy! Nó ở ngay ở dưới chân cô.”

Ngay dưới chân cô? Ân Hải Sắc bối rối nhìn xuống chân, quả nhiên trên phát hiện ra trên bãi cỏ là một hộp đựng dụng cụ sửa chữa nho nhỏ bằng plastic, bên trong là một mớ vật dụng lộn xộn nào là búa, đinh….

“Anh cần cái này sao?”

“Đúng vậy! Tên tiểu quỷ A Minh nghịch ngợp đã đem cái hộp vứt dưới đó rồi bỏ chạy đâu mất, cô đưa cái hộp ấy lên đây giúp tôi.”

Đưa lên?

Cô đưa cao cái hộp dụng cụ, nhón gót, cố sức vươn tay thật dài nhưng vẫn không chạm được đến tay của anh. “Xin lỗi, tôi hơi thấp.”

“Bên kia có cái thang, cô leo lên đó để đưa cho tôi được chứ?”

Muốn cô trèo lên cái thang?

Điều đó là không thể! Cô có chứng sợ độ cao.

Cô hoảng hốt lắc đầu. “Anh không thể xuống đây lấy sao?”

“Nếu như tôi có thể, còn cần đến cô giúp tôi sao?” Anh trừng mắt nhìn cô một cách không kiên nhẫn. “Chân tôi đang bị mắc kẹt vào một lỗ thủng trên này, cô mang hộp dụng cụ ấy cho tôi nhanh lên.”

“Thế nhưng…”

“Đừng có nhưng nhị gì nữa, nhanh tay nhanh chân lên một chút!” Đôi mắt đen sâu thẫm của anh bỗng chốc lóe sáng, như là có một ma lực thu hút kỳ lạ.

Cô nhất thời thất thần, không thể từ chối, không còn cách nào khác hơn đành phải miễn cưỡng mà gật đầu, đi từ từ đến chiếc thang bên kia, một tay ôm cái hộp, một tay nắm chặc chiếc thang, leo lên từng bước một.

Cô không dám nhìn xuống dưới, ánh mắt vẫn cứ tiếp tục nhìn lên phía trên, cuối cùng cô cũng leo được đến mái nhà, cô vội vàng đem cái rương đặt xuống, hai tay nắm chặt mép ngoài của mái nhà.

Sau đó, cô cẩn thận nhìn chung quanh, tìm được một người đang ngồi một cách khó nhọc trên nó nhà, chân anh ta bị mắc kẹt vào một vết thủng trên mái, ngoài miệng còn ngậm một điếu thuốc, đôi tay đang vò mái tóc rối bời, dáng vẻ bất lực giống như một con thú bị mắc bẫy.

Cô nhịn không được thốt lên một tiếng cười.

“Cô cười cái gì?” Anh trừng mắt nhìn cô.

“Không có gì.” Cô vội vàng thu lại nụ cười, đôi môi phớt hồng vẫn còn phảng phất chút vui vẻ. “Làm sao mà anh bị bẹt ở đây vậy?”

“Tôi leo lên đây để sứa lại mái nhà.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó thì bị mắc kẹt.” Anh rít một hơi thuốc, dáng vẻ như lạnh lùng, không muốn giải thích gì thêm nữa! Dường như anh đang xấu hổ, là do làm tổn hại sự tôn nghiêm của đàn ông sao?

Cô lặng lẽ nhoẻn môi.

“Đưa tôi cái lưỡi cưa.” Anh ra lệnh.

“Lưỡi cưa? Là cái nào?” Cô do dự nhìn vào trong hộp dụng cụ.

“Không phải chứ? Ngay cả cái lưỡi cưa cô cũng không biết sao?” Anh trợn tròng mắt. “Nó giống như một con dao nhỏ, trên cạnh có răng cưa.”

A, thấy rồi.

Cô chậm rãi rút cái lưỡi cưa ra, nhíu mày nhìn cái vật mang hình dạng đáng sợ này. “Là cái này đúng không?”

“Đem nó qua đây cho tôi.”

Đem qua? Cô do dự và ước lượng khoảng cách giữa cô và anh, có lẽ khoảng hai sải tay đi, cô cần phải leo lên và đi trên mái nhà.

Haiz, vì sao cô lại tự chuốc lấy phiền phức cho mình thế nào? Nếu sớm biết như vậy, cô thà làm bộ giả vờ như không nghe thấy anh, như vậy thì tốt rồi.

Cô làm mặt xấu với chính mình, hít sâu một hơi, ngưng tụ toàn bộ dũng khí của bản thân, sau đó chậm rãi leo lên, từng bước, từng bước một, cho đến khi cả người đều đã ở trên mái nhà, cô sợ hãi rụt người lại như một con thú bé bỏng

Anh nhìn cô một cách ngạc nhiên. “Cô làm sao mà rụt người lại như thế?”

Cô không trả lời anh, tiếp tục bước tới bằng một vận tốc như rùa bò, cô biết dáng vẻ hiện giờ của cô rất xấu, rất khó coi, nhưng không có cách nào khác, cô đã sợ đến mức bất chấm cả hình tượng rồi.

Dáng vẻ của cô làm anh cười thành tiếng

“Anh, anh không được cười!” Cô ảo não mà kháng nghị, thở hổn hển, đem lưỡi cưa đẩy về phía anh. “Của anh.”

Anh cầm lấy.

“Tôi … tôi muốn xuống dưới.” Nhiệm vụ đã hoàn thành, cô có thể rời khỏi đi?

“Cô xuống đi.”

Thế nhưng, thế nhưng cô xuống không được, cô ngồi trên mái nhà, phát hiện hai châm mình mất hết sức lực, không lên xuống được, đành bất lực mà ngồi yên tại chỗ.

Anh lấy lưỡi cưa cắt một phần của lỗ thủng, rút chân ra, xoa xoa một chút, sau đó auy lại nhìn cô đang bất động toàn thân, đôi long mày rậm giương lên. “Không phải cô nói muốn đi xuống sao?”

“Tôi … tôi không thể động đậy. Cô cười khổ với anh.

“Cái gì?” Anh ngẩn người, mắt thấy gương mặt xinh đẹo của cô đang trắng bệch, trên tráng toát ra vài giọt mồ hôi lạnh, anh đột nhiên hiểu ra. “Không phải là cô mắc chứng sợ độ cao đấy chứ?”

Giờ mới nhận thấy sao? Cô lườm anh một cáh hờn dỗi.

“Cô sợ độ làm sao không nói sớm?”

“Bởi vì… tôi thấy anh cần giúp đỡ.”

“Bây giờ cô giúp tôi bận rộn thêm rồi.” Anh nửa đùa nửa thật. “Một lát nữa tôi còn mang đem cô xuống dưới, như vậy không phải càng phiền phức sao?”

“Anh … cũng không thể bỏ tôi ở lại đây.” Cô hoảng hót nói, dáng vẻ dường như rất sợ anh sẽ mặc kệ bỏ cô lại một mình.

Anh cũng không trả lời cô một cách thẳng thắng, chỉ bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, cô thấp thỏm không yên nhìn anh cầm lấy chiếc búa, đóng đinh vào một tấm gỗ mới lấp lại lỗ thủng.

Cánh tay anh .. nhìn có vẻ rất mạnh mẽ, cơ thể rắn chắc, nước da ngăm đen, những giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Trên người anh mặc bộ đồng phục công nhân, dính đầy các màu sơn khác nhau, trên đầu đội một chiếc mũ màu trắng, cũng bị bẩn thành màu xám, đôi giày thể thao anh mang là một nhãn hiệu mà cô chưa từng nghe qua.

Anh khác xa với với những chàng trai nhà giàu mà cô quen biết, bọn họ sẽ không vì phơi nắng mà đen như vậy, tập thể thao cũng không thể có được một thân hình rắn chắc như thế, trang phục của bọn họ sẽ không bất cẩn như vậy, bọ lấm lem vết sơn cũng không để ý.

Cô không thể hình dung được bọn họ cầm búa mà đóng đinh thì sẽ có hình dạng gì, vì thực sự ngay cả một việc nặng họ cũng chưa từng làm qua.

Cô gần như chăm chú nhìn tay của anh, ngón tay anh thon dài, nhìn rất đẹp mắt, nhưng đầu ngón tay đều đã bị chai sần.

“Có đau không?” Cô bất giác hỏi

“Cái gì đau?”

“Ah.” Cô ngẩn người, lúc này mới nhận ra trong lúc vô ý đã buột miệng hỏi anh những thắc mắc trong lòng, cô xấu hổ cười cười. “Tôi nói là những vết chai sần trên tay anh có đau không?”

“Không đâu.” Anh nhíu mắt nhìn cô, có vẻ như cảm thấy rất quái lạ với câu hỏi của cô, anh đưa mắt nhìn vể bề ngoài xinh đẹp của cô, sau đó nhìn tiếp đến những ngón tay trắng muốt thon thả, bỗng nhiên hiểu ra.

Đôi bàn tay này, vừa nhìn đã biết thuộc về một cô gái có một cuộc sống an nhàn sung dướng, ngay cả một giọt sương mùa xuân cũng không dính tới được.

“Cô có biết rửa chén không?” Anh bỗng hỏi.

“Không biết.”

“Quét nhà thì sao?”

“Rất ít.”

“Cô không phải làm việc nhà sao?”

“Nhà của tôi có người làm những việc đó.”

“Ai? Người giúp việc sao?”

“Đúng vậy.”

“Hóa ra cô là một vị ‘tiểu thư’.”

Cô không thích anh dùng giọng điệu xem thường như thế. “Vậy thì sao?”

“Không sao xả.” Anh nhẹ nhàng trả lời. “Thật xin lỗi, tiểu thư, vừa rồi tôi không nên làm phiền cô mang hộp dụng cụ lên đây cho tôi.”

“Không được kêu như vậy.” Cô nói hơi lớn tiếng. Cô cũng có tự ái, không muốn nghe người khác khinh thường mình một cách vô cớ như thế. “Tôi có tên có họ đàng hoàng, tên tôi là Ân Hải Sắc, anh có thể gọi là Ân tiểu thư.”

“Hừm”

Lại nữa! Với cái loại hừ nhẹ không rõ ý nghĩa mục đích như thế này, cô thực sự đã chịu đủ rồi.

Ân Hải Sắc cắn răng, không thể chịu được nữa khi ở cùng một chỗ với anh, trong ngực đang cháy ngọn lửa giận, thiêu đốt cả lý trí và sự sợ hai 4của cô, cô liều lĩnh bước về phía chiếc thang.

Nhưng chỉ một chút sau, cô biết mình đã sai lầm rồi, vừa bước xuống chiếc thang thì cả người bỗng nhiên chấn động, không nghĩ đến chiếc thang kia lại bị chao đảo như vậy, một nửa thân người cô như đang treo trên không trung.

Cô hét lên một cách kinh hãi, cánh tay vẫn cón bám chặc trên mái nhà.

“Cô thật là ngu ngốc!” Anh biết tình huống nguy cấp, nhanh chóng đỡ lấy chiếc thang, đầu tiên là nắm được cái thang, sau đó ôm được thắt lưng của cô.

Cô vẫn kinh sợ không dám buông tay, vẫn nắm chặc lấy mái hiên.

“Thả lỏng một chút đi.”

“Tôi không dám.”

“Mau buông ra, tôi sẽ đỡ được cô, không để cô rơi xuống phía dưới kia đâu.”

“Thế nhưng…”

“Ân Hải Sắc!” Anh lớn tiếng gọi cô.

Chính là cô vẫn không dám, lắc đầu, nước mắt bắt đầu chảy ra.

“Cô ngốc sao?” Anh tức giận đến mức muốn chửi bậy, nhưng lại nhìn thấy một giọt lệ điềm đạm đáng yêu đọng trên đôi má trắng mịn của cô, bỗng nhiên có chút mềm lòng. “Ân Hải Sắc, cô buông tay ra đi, tin tưởng tôi.” Giọng nói cũng trở nên mềm mỏng hơn.

Cô ngai ngùng, nhìn về phía anh một cách sợ hãi, ánh mắt thâm thúy của anh vừa có chút ôn như lại pha chút nghiêm khác, cô do dự buông một tay ra, chuyển sang nắm chặt lấy áo của anh, anh dùng sức ôm lấy eo cô, tay bên kia cũng tự nhiên mà buông lỏng, cả người cô dựa vào ngực anh.

Gương mặt ướt át chôn trong chiếc áo lấm lem của anh, cô ngửi được trên người anh một hỗn hợp giữa mùi sơn và gỗ vụn, cùng với một mùi vị rất kỳ lạ, rất tươi mát và dễ chịu.

Anh để cô mà anh đứng trên cùng một bậc thang, cô đã có thể đứng vững thế nhưng anh vẫn không có ý muốn buông cô ra, đôi tay vẫn cứ ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn dịu dàng của cô.

Những đường cong nam tính và nữ tính như vừa khớp với nhau, anh kiên cường còn cô mềm mại, một chút rung động giới tính giữa hai con người trẻ tuổi bùng phát.

Anh hạ đôi môi mình, nhẹ nhàng hôn lấy chiếc trán trắng ngần của cô, cô nín thở, không dám động đậy.

Đôi môi anh men theo gương mặt xinh đẹp của cô mà trườn xuống, mùi thơm nhẹ nhàng trên cơ thể cô như mê hoặc anh, anh vuốt những sợi tóc mềm mại của cô sang một bên, tìm được đôi môi đang e lệ kia.

Anh đang thưởng thức cô.

Nhẹ nhàng hôn, nhẹ nhàng cắn, nhẹ nhàng vui đùa làm tim cô đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đôi má ửng hồng.

Bọn họ triền miên mà hôn nhau trên chiếc thang cao cao ấy, thế nhưng cô đã hoàn toàn quên mất nỗi sợ hãi của mình, chỉ biết vĩnh viễn nhớ kỹ nụ hôn ngọt ngào và tươi mát kia.

Cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ người đàn ông trao cho cô nụ hôn này…..

“Ân Hải Sắc, tôi là Vệ Tương.” Anh dùng giọng nói khàn khàn mà nhẹ nhàng hạ cổ với cô. “Nhớ kỹ cái tên này, không được quên.”

(Hạ cổ: giống như là yểm bùa ý các tìn yêu ạh.)

End Chương 2

11 Responses to "Hiện tại … Chương 2 (end)"

ui, co truyen ruj
Thanks ss!

Thanks Mimi nha.

Thanks nang. Truyen hay. Ng edit cug hay

thanks nàng đã ủng hộ nhé!

Thanks mimi!

Cảm ơn Mimi nhé!

thanks ss

Thanksssssssssssssssssss, nang oi lich post truyen cua nag the nao vay. Ngay nao to cung luon v day 5 toi 7 lan . Sao ko thay co chuong moi the. Buon qua. Biet la khong nen thuc nang nhung ma ko the ko hoi

Ta có lỗi với các nàng nhìu lắm! Hix, hy vọng các nàng thông củm, cty ta đang vào đợt cuối năm, chứng từ thanh toán nó tè le cả lên, ta ngày nào cũng mò về đến nhà lúc 8pm hết áh!
Ta cũng ko thể nói trc đc lihc ppost cụ thể, vì ta edit xong lúc nào là post lên ngay lúc ấy àh!!!!

thanks!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: