mimi1204

Hiện tại … Chương 3 (P1)

Posted on: January 25, 2011

Chương 3

Cuộc gặp gỡ đầu tiên của bọn họ cũng không quá đặc biệt.

Lúc hai người yêu nhau say đắm cũng không đặc biệt, chỉ là một chút nồng nhiệt và điên cuồng của tuổi trẻ, một chút triền mien dây dưa, một chút khám phá mới mẻ về tình yêu và tình dục.

Giống như trăm ngàn cặp đôi khác trên đời này, Ân Hải Sắc cùng Vệ Tương thời trẻ tuổi yêu nhau rất thắm thiết.

Sau giờ học, cô thích ở trong căn phòng chật hẹp của anh, dùng chiếc lò vi ba be bé để nấu cho anh món mì gói đơn giả, cô cũng học cách quét dọn căn phòng của anh, những ngón tay xinh đẹp của cô đều đã bị trầy xước, thế nhưng cô không hề đau đớn, chỉ hy vọng anh sẽ có một nơi ấm áp để nghỉ ngơi sau một ngày làm việc bận rộn.

Đôi khi anh cũng sẽ có chút thời gian nhàn rỗi, lúc ấy hai người cùng năm trên chiếc giường chật chội của anh, xem một bộ phim trên máy vi tính. Cô thích phim tình cảm nhẹ nhàng, còn anh lại thích những loại phim về điều tra hành động, lúc nào anh cũng cười nhạo rằng chỉ có những người ngu ngốc mới xem phim tình cảm, cô chỉ có thể tức giận mà nhíu mày.

Buổi tối, hai người cũng sẽ ngối trên giường ôm nhau, cùng ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ, cô vẫn thích chỉ vào một ngôi sao sáng không rõ trên bầu trời sâu thẳm kia, làm nũng muốn anh kể cho nghe những câu chuyện xưa về ngôi sao đó.

Từ bé anh đã thích ngắm sao, nỗi mơ ước lớn nhất của anh là có thể sỡ hữu riêng mình một chiếc kính viễn vọng, cố biết được điều đó cho nên trong lần sinh nhật anh đã mua cho anh một cái, thế nhưng anh có vẻ như lại không vui, cô nói lắm anh mới miễn cưỡng đụng đến chiếc kính để ngắm nhìn ánh trăng một chút.

Đêm đó, cô ngủ trên giường anh, đến khi buổi sáng tỉnh lại, mới phát hiện anh suốt đêm không ngủ, vẫn ngồi yên ở góc phòng, trên miệng là một điều thuốc, những vòng khói mịt mù vương vất ngoài cửa sổ.

“Anh làm sao vậy?” Cô nói, giọng khàn khàn, dùng ngón tay để chải lại những sợi tóc rối tung, đi đến phía sau, vòng tay ôm lấy cổ anh, cười và làm nũng với anh như một đứa trẻ. “Ngủ không được sao?”

Anh không nói gì, chỉ yên lặng nắm lấy bàn tay cô, chơi đùa cùng những ngón tay thon dài.

“Có phải xảy ra việc gì không? Nhìn anh hôm nay có vẻ như là tâm tình không tốt lắm.” Cô lo lắng hỏi.

Anh hút một hơi thuốc, vuốt ve đôi bàn tay bé nhỏ của cô, bỗng nhiên phát hiện trên ngón tay trỏ cố một vết thương. “Đây là cái gì?”

“A..” Cô vội rụt tay về, có chút bối rối. “Là do trong lúc gọt hoa quả, em không cẩn thận nên mới cắt vào tay.”

Anh quay đầu lại, nhìn cô với ánh mắt đăm chiêu.

“Được rồi, em biết là em vụng về lắm.” Nghĩ rằng anh muốn cười nhạo cô nên cô tự giễu mình trước. “Thế nhưng mà em cũng đã có tiến bộ nhiều lắm nha, hôm nay em gọt vỏ táo, đã cắt được những đoạn rất dài nha, lợi hại không?”

“…”

“Anh biết không, em nghe nói nếu một cô gái ngồi gọt vỏ táo vào lúc nửa đêm, nếu như vỏ táo từ đầu đến cuối không bị đứt rời thì lúc ấy, nhìn vào trong gương sẽ thấy chân mệnh thiên tử của chính mình, em cũng muốn thử xem.”

“Em sẽ không thành công đâu.”

“Anh xem thường em đến vậy sao.” Cô giận dỗi nói.

Anh xoay hẳn người, ôm lấy eo cô, để cô ngồi lên đùi của mình.

Cô cười thật ngọt ngào, ánh mắt nhìn anh cũng ngọt ngào đến mức có thể chảy cả mật cả đường. “Anh làm gì vậy?”

“Hải Sắc.” Anh nghẹn giọng mà gọi tân cô, ánh mắt hiện vẽ u buồn không thể nói thành lời. “Chúng ta chia tay đi.”

“Cá gì?!?” Cô giật mình.

“Chúng ta chia tay đi.” Anh lặp lại lần nữa.

Cô không thể nào tin được, trong lúc cả hai đang yêu nhau rất ngọt ngào, say đắm, làm sao anh có thể nói ra những lời nói vô tình như thế.

“Vì sao?” Cô kinh ngạc đứng thẳng dậy. “Vệ Tương, anh làm sao vậy? Vì sao bỗng nhồn lại nói như thế? Em đã làm gì sai sao? Anh giận em ư?”

“Anh không tức giận mà em cũng không làm sai việc gì.”

“Thế vì sao…”

“Bởi vì không thể.” Anh nhẹ nhàng cắt đứt lời cô.

“Cái gì không thể?”

“Em và anh là hai con người thuộc về hai thế giới khác nhau, chúng ta không thể.”

“Vì sao?” Tiếng nói cô run run nhưng vẫn muốn tìm hiểu cho rõ.

“Em còn không hiểu sao?” Anh nhìn cô một cách thâm trầm, ánh mát u ám như biển đêm khiến cô không thể thở nỗi.

Cô cố gắng hít thở thật sâu, nỗ lực không để cái cảm giác đáng sợ kia đánh mình gục ngã. “Anh lại muốn nhắc đến cái vấn đề môn đăng hộ đối kia sao? Bởi vì anh mà một cô nhi, còn em là một thiểu thư danh giá, cho nên chúng ta sẽ không thể ở bên nhau, đúng không?”

“Hoàn cảnh của chúng ta hoàn toàn không giống nhau, cách nhận thức cuộc sống cũng không, anh không thể hiểu em mà em cũng sẽ không có cách nào hiểu được con người của anh.”

“Vậy thì anh có thể nói cho em biết!” Cô kích động mà nắm la71y vai anh. “Em không hiểu cái gì thì anh có thể nói với em mà! Em sẽ cố gắng mà hiểu anh, bất luận có tốn bao nhiêu thời gian, tốn bao nhiêu công sức, em đều chấp nhận, chỉ cần anh có thể cho em cơ hội.”

“Vì sao em lại muốb làm như vậy?” Anh hỏi cô một cách hoài nghi.

Thế nhưng cô trả lời lại anh một cách tràn đầy kiên quyết. “Chính là bởi vì em yêu anh.”

“Có vẻ như em rất dễ dàng để yêu một người.” Anh bĩu môi.

Cô không thể nhìn ra được rốt cuộc là anh đang mỉa mai mình hay chỉ đơn thuần là anh quá lạnh lùng.

“Có ý gì?” Cô cảm thấy ngực mình như bị cánh tay nào đó bóp chặt. “Lẽ nào anh … anh không thích em sao?”

An him lặng.

“Vệ Tương” Cô hốt hoảng gọi, tay chân luống cuống. “Anh … anh ghét em sao?”

Anh lắc đầu.

“Không có cảm giác gì với em sao?”

Anh lại một lần nữa lắc đầu.

“Không phải ghét, cũng không phải không có cảm giác, vậy, thích thì sao?” Cô chậm rãi lấy lại vẻ bình thĩnh, khóe môi cong lên nở một nụ cười. “Không sao cả, chỉ cần có một chút thôi cũng tốt rồi, anh cho em chút thời gian, em sẽ đảm bảo càng ngày anh sẽ càng thích em.”

Anh kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô, lúc này đây, cô hoàn toàn không giống như những người con gái khác, sẽ la hét nhưng người bị điên, cô chỉ nở nụ cười, cười đến mức xán lạng .. haiz … anh hoàn toàn chịu thua cô.

“Em ngốc àh? Anh đương nhiên là thích em.” Anh bối bối lấy thêm một điếu thuốc là. “Em nhìn kỹ đi, hiện tại là em đang ở chỗ nào, là phòng của anh, anh sẽ để cho một cô gái mình không hề có cảm tình bước vào nơi này sao?”

“Ah, em biết là anh thích em, thế nhưng anh không thể biết được là em thích anh nhiều đến cỡ nào đâu, bằng không anh sẽ không thể nói ra những lời lúc nãy.” Cô vội vàng dụi đầu vào ngực anh, nụ cười vui vẻ tựa  như ánh mặt trời của mùa xuân. “Vệ Tương, em biết là anh không tin em, thế nhưng … em yêu anh, rất rất yêu anh, em đã quyết định sẽ ở cùng một chỗ với anh, cả đời sẽ bám theo anh!”

Lời tuyên bố của cô đến một cách quá đột ngột, khiến anh có chút hoảng hốt, anh lo lắng kiếm một lý do. “Em chỉ là nhất thời nồng nhiệt bởi tình yêu đầu đời mà thôi.”

“Ngay cả như thế cũng chẳng sao cả, vì em đã quyết định.” Cô từ bên bệ cửa sổ nhặt ra được hộp diêm quẹt, nghịch ngợm đưa trước mắt anh.

“Em rất ngốc, Ân Hải Sắc, một ngày náo đó, em sẽ hối hận.” Anh đưa tay, muốn lấy lại hộp diêm.

Cô giấu ra phóa sau, không đưa cho anh.

“Em sẽ không hối hận.”

“Em thật khờ!”

“Là chính anh biến em thành như vậy, ai bảo anh làm cho em yêu anh?” Cô nhăn mặt làm xấu với anh. “Em mặc kệ, Vệ Tương, anh phải phụ trách việc này.”

Dáng vẻ của cô thật đáng yêu, giọng nói thật ngọt ngào, anh bối rối nhìn vào đôi môi hồng của cô, một mỗi rung động bỗn tràn về như một cơn sóng triều.

“Anh sẽ không để em chịu khổ, Hải Sắc.” Anh đưa tay giữ lấy phía sau cổ cô, đôi môi nóng rực nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ thanh tú. “Một ngày nào đó, anh nhất định sẽ thành công, sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”

“Tiền không quan trọng.” Cô nói nhỏ, ánh mắt vẫn nhìn anh với vẻ say mê.

Anh hừ nhẹ.

“Anh lại như vậy nữa rồi!” Cô bỗng nhiên đẩu anh ra, đôi má hồng lên vì tức giận. “Anh rất là đáng ghét, vì sao luôn lầm bầm hừ như thế? Giống như người ta là một đứa ngu ngốc vậy.”

“Em vốn dĩ là rất ngốc.” Anh gõ gõ vào trán của cô. Nếu không ngốc cô sẽ không thích anh.

“Em giận quá đi! Vệ Tương.”

“Hừm”

“Lại hừm?! Anh thật sự lá quá lắm rồi, Vệ Tương, xem em xử anh thế nào!” Cô nắm lấy áo anh, đôi bàn tay trắng như phấn đang giơ giơ lên vẻ uy hiếp anh.

Anh không hề tránh né, chỉ nhàn nhã mà đùa giỡn với cô. “Nhìn em thô lỗ dã man như thế kìa, đây là dáng vẻ của một vị tiểu thư khuê cá  sao?”

“Anh khôgn phải đã từng nói anh ghét nhất là những người cón gái cố làm ra vẻ mình là một thiên kim tiểu thư sao? Cho nên em sẽ không giả làm thục nữ, em sẽ cho anh mở rộtng tầm mắt với bộ mặt thật của mình.”

“Woa! Hóa ra con gái đều giả nai như vậy sao? Anh thực sự là đã được một bài học rồi.”

“Bây giờ anh mới biết ư? Hừm.” Cô trừng mắt, học anh hừ lạnh một cái. :Hiện tại biết rõ cũng không tính như quá trễ.”

Anh nhìn dáng vẻ dễ thương của cô, nhịn không được mà mỉm cười một cái. “Hải Sắc.”

“Thế nào?”

Anh băng lại ngón tay đang bị thương của cô. “Em nói được thì phải làm được nhé.”

“Cái gì?” Cô không hiểu.

Lời hứa cả đời luôn bám theo anh, nói được thì phải làm được.

Anh dùng một cái ôm nồng nhiệt để trẻ lời cô, nồng nhiết đến mức như muốn đem cô trở thành một phần của anh, sau đó anh lại nở một nụ cười tự giễu mình.

“Cho đến tận hôm nay, anh chưa từng ôm một người phụ nữ nào như vậy.”

“Nói như vậy là anh dùng cách khác để ôm người phụ nữ khác đúng không?” Cô cố ý xuyên tạc lời nói của anh. Đúng là lòng hạ hẹp hòi của phụ nữa. “Là ai? Lúc nào? Anh có thích cô ấy không?”

“Không có.” Hai chữ rất đơn giản.

“Hả?”

“Chưa từng có người phụ nữa nào khác.” Anh nhẹ nhàng cười. “Anh thậm chí còn nghi ngờ rằng cái người đã sinh ra anh có ôm qua anh hay không nữa là.”

Cô ngẩn ngô ngưng mắt nhìn anh, tuy rất hài lòng khi biết được mình là người phụ nữ duy nhất của anh, nhưng khi nghe anh hờ hững nhắc đến mẹ đẽ của mình, cô lại rất đau lòng.

Cô si ngốc xoa xoa vào má anh. “Vệ Tương, anh … có muốn tìm lại cha mẹ ruột của mình không?”

“Không cần đâu.” Anh bỗng trở nên lạnh lùng. “Nếu như bọn họ đã lựa chọn vứt bỏ anh, vậy cứ xem như đọi bên đều không tồn tại đi.”

“Thế nhưng…”

“Anh sống một mình rất tốt.”

“Nhưng anh không phải một mình.” Cô ôm lấy đoi má anh, nói với anh vẻ kiên quyết. “Anh phải nhớ kỹ, từ nay về sau, luôn có em ở bên cạnh anh.”

Có em, anh sẽ không cô độc nữa.

Dường như anh cũng nghe được lời chưa nói của cô.

Tim đập rối loạn, trong người như có một cơn đau kỳ lạ.

“Đúng vậy.” Anh cố gắng mỉm cười thoải mái. “Thiếu chút nữa anh quên, có người đã nói muôn bám theo anh cả đời mà.”

“Anh sợ sao?” Gương mặt đẹp đẽ của cô hiện lên, đôi mắt trong suốt nhìn anh, đó dường như là ngôi sao sáng mà anh yêu nhất.

Anh cười như không cười, lại mốn giả vờ lạnh nhạt. “Hừm.”

Lại hừm?

“Ahh…anh thực sự khiến em tức chết mà!” Cô muốn phát điên. “Đáng ghét, không cho phép anh hút thuốc nữa!” Cô cầm lấy hộp diêm, cố sức ném thẳng vào thùng rác cho hả giậm. “Anh không có nghe nói sao, hút thuốc đối với thân thể sẽ không tốt, từ giờ trở đi em muốn anh cai thuốc.”

“Em không phải là đang nghiêm túc đấy chứ?”

“Anh nghĩ sao?” CÔ nheo nheo mắt lại, chống hai tay lên hông, cố tỏ ra dữ dằn.

Anh không thể nén được nụ cười của mình.

(Cont)

10 Responses to "Hiện tại … Chương 3 (P1)"

Thanks ban. Tr hay lam

tem

2 người dễ thương quá! Thanks mimi nhìu!!!!!!!!!!!

Mình thích AHS lém!

thanks ss!

Truyện hay, cốt truyện có vẻ cũng lạ…
Em edit tốt, còn vài lỗi chính tả nho nhỏ… hì hì…
Tks em nhé!

thanks sis nhìu nhé!

thanks nàng Mi nhá
Ngày đầu tiên ra mắt trong sự ngịp đọc chùa nhà nàng ^^
Thứ lỗi a

You’re welcome nàng ơi…

Cam on Mimi nhe! Truyen co ve hay, cho mong phan tiep theo cua ban!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: