mimi1204

Hiện tại – Chương 4 – End

Posted on: February 12, 2011

Phía trên mái nhà bằng thủy tinh là một bầu trời lấp lánh những ánh sao, ở bên bệ cửa là những ngọn nến lung linh như dãy ngân hà, một điệu Van mềm mại nhẹ nhàng bỗng vang lên.

Một bầu không khí cực kỳ lãng mạn, thế nhưng tâm tình của Vệ Tương lại cực kỳ ảm đạm.

Anh chăm chú nhìn vào Ân Hải Sắc, cô đứng cách anh vái bước chân, mìm cườI nhìn lại anh, hai tay giơ lên

“Đến đây đi, cùng em luyện tập a! Cô ra hiệu bảo anh bước đến.

Thế nhưng anh không hề nhúc nhích.

“Mau lại đây a.”

Anh vẫn đứng yên như một bức tượng gỗ. “Phiền em đi về được không? Đây là nơi ở của tôi, ai cho phép em vào?”

“Em biết, nơi này chính là thánh địa, là pháo đài của riêng anh.” Ánh mắt cô ánh lên vài nét bướng bỉnh. “Ngay cả chiếc sô pha tại phòng khách cũng chỉ là 1 cái, có thể thây được là anh sẽ không hề chào đón bất kỳ một vị khách nào đến đây.”

“Nếu em biết vậy thì sao còn muốn đi vào?”

“BởI vì người ta không nên đóng cửa lại tự nhốt chính mình, không cùng những người khác kết giao, hơn nữa, anh đã từng mời em vào đây một lần, đương nhiên là sẽ có thể có lần thứ hai.”

“Lần trước chỉ là cho em vào để cùng tôi bàn bạc cuộc giao dịch kia, anh đừng tưởng rằng tôi xem là vị khách mời của tôi.”

“Nói sao cũng không quan hệ, miễn là em có thể vào đây là được.” Rốt cuộc cô cũng thốt ra những lời ngang ngược.

Anh chỉ còn biết ảo não mà nhìn.

Cô nhẹ nhàng cười, hiểu rằng nếu anh không còn cố chấp muốn cô đi ra thì có nghĩa là anh đã ngầm đồng ý cho cô lưu lại, chỉ là sự tôn nghiệm của ngườI đàn ông không cho em anh thừa nhận điều đó vớI cô mà thôi.

Kể từ khi cô mở nhà hàng, cô đã đối mặt với đủ loại khách hàng nam giới, dần dần, cô hiểu được rằng, thật ra, đàn ông có đôi lúc rất giống một đứa con nít.

Cô bước từng bước về phía cậu nhóc lớn xác đang không chịu nghe lời kia. “Đến đây, cùng em đếm theo từng nhịp nhé!”

Anh nhíu mày.

“Đến đây nào!” Cô nhẹ nhàng thúc giục, nắm lấy tay anh thật tự nhiên.

Không ngờ rằng vừa tiếp xúc với nhau thì, lòng bàn tay của anh người dường như có một nguồn điện cực mạnh xẹt ngang, làm cho bàn tay như tê rần lên, cô hoảng hốt vội vã buông tay.

“Thế nào? Em không muốn đụng vào tôi àh?” Anh chăm chú nhìn vào gương mặt đang ửng đỏ của cô.

“Không phải, không phải như vậy…” Cô khẽ cắn cắn môi.

Anh nhíu mày, nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của cô, tâm tình bỗng chốc thoải mái hơn rất nhiều, hai tay từ từ mà đưa ra phía trước ngực, “Không phải là em muốn dạy tôi đếm nhịp sao?”

“Đúng đúng, đếm nhịp.” Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Anh nghe giai điệu của điệu nhạc này, đây là điệu Van ba nhịp, nghĩa là như thế này, một, hai, ba, một, hai, …”

“”Tôi sẽ không đếm nhịp.” Anh lạnh lùng cắt đứt lời cô.

“Cái gì?” Cô kinh ngạc. “Anh sẽ không đếm sao?”

“Sẽ không.”

“Sao lại có thể như vậy?” Cô không tin. “Không ai học nhảy mà không đếm nhịp cả!” Anh là đang cố ý không chịu phối hợp với cô sao?

“Tôi sẽ không” Gương mặt anh như bao phủ một lớp mây mù. “Thẳng thắng mà nói cho em biết, tôi là một thằng ngốc trong lĩnh vực âm nhạc, như vậy em đã thoả mãn chưa?”

“Đồ ngốc trong lĩnh vực âm nhạc?” Ân Hải Sắc mờ mịt, suy nghĩ những lời nói thẳng thắng của anh, rất khó mà tin được có người ngay cả đếm nhịp cũng không biết, những người bạn mà cô quen biết hầu hết đều là những người biết thưởng thức âm nhạc. “vậy tại sao anh không nói sớm ? Vì sao trước đây anh không hề nói với em chuyện đó?”

“Vì sao tôi lại phải nói cho em biết?” Đôi lông mày rậm cau lại.

Đúng rồi, đúng là như thế, ngay cả tâm sự của mình anh cũng sẽ không chịu nói vớI cô, làm sao lại có thể tiết lộ nhựợc điểm của chính mình cho cô biết được chứ?

Cô chăm chú nhìn anh một lúc lâu, sau đó lắc đầu. “tính tình củng anh cũng trở nên cứng rắn hơn rất nhiều.”

Dường như có một mũi tên đang xuyên thẳng vào ngực của Vệ Tương.

Anh nhìn cô một cách đầy bất mãn, cô gái này từ khi nào trở nên bướng bỉnh như vậy? Trước đây cô ấy sẽ không như vậy, sẽ không như bây giờ, có thể nhìn ra chính xác tâm tư yếu đuối của anh

“Như vậy đi, nếu anh không đếm nhịp thì nghe em đếm cũng được.” Cô dịu dàng cườI, một tay đặt lên vai anh, tay còn lại nắm lấy tay anh, tạo thành tư thế khiêu vũ.

Anh ngạc nhiên, thân thể bỗng chốc cứng đờ.

Làm thế nào mà hiện tại, ngay cả cảm giác xấu hổ cô cũng đánh mất rồi? Cô dám to gan mà tiếp xúc thân mật với anh như thế này sao?

“Anh cứ di chuyển theo em là được rồi.” Cô nhẹ giọng nói, chậm rãi mà di chuyển từng bước chân, để anh có thể nhìn rõ tình động tác.

Một, hai, ba, một, hai, ba….

Cố vẫn liên tục đếm nhịp và dạy anh cách nhảy, khi anh không theo kịp, cô tắt nhạc đi và típ tục đếm với tốc độ chậm hơn, thế nhưng anh luôn bước sai nhịp, có đôi lúc lại còn không cẩn thận dẫm vào đôi chân trần của cô, cố vẫn cứ mỉm cười dịu dàng, không hề than một tiếng, thậm chí đôi mày cũng không nhíu lại chút nào.

Cô rất kiên nhẫn….anh vẫn luôn biết rằng cô là một cô gái vừa dịu dàng lại lương thiện, chỉ là anh không nghĩ đến cô dịu dàng và thiện lương đến mức thực sự rất chịu khó nhẫn nại với người anh.

Người giáo sư vũ đạo trước kia của anh sau khi dạy buổi đầu tiên, trong lúc vô tình đã để lộ dáng vẻ chán nản khi gặp một người học trò khó dạy như anh, thế nhưng cô lại có thể lên tiếng đếm liên tục trong mấy tiếng đồng hồ mà không có chút biểu tình gì.

Anh thừa nhận, chính là anh đang cố ý thử cô, anh cố tình không nghỉ ngơi cũng không dừng lại, anh muốn ép cô phải thừa nhận chính bản thân mình cũng mệt mỏi, thừa nhận rằng cô không có khả năng để dạy anh khiêu vũ, thừa nhận rằng, anh là một người bạn nhảy kém cỏi nhất trong cuộc đời của cô.

Thế mà ngay cả một câu chê bai cô cũng không nói, một lời oán hận cũng không có, cô chỉ đơn giản là mỉm cười, cười đến tim anh cũng phải hoảng hốt, trái tim băng giá kia dường như không thể chống cự nỗi mà dần dần tan chảy.

“Anh đợi một chút, em đi uống ly nước.” Cuối cùng cô cũng dừng lại, tự mình rót một ly nước.

Cũng đến lúc phải khát nước rồi.

Anh lạnh lùng nhìn cô uống nước, khi dòng nước mát lạnh vừa chảy qua cổ hộng cô, anh thấy gương mặt thanh tú kia dường như cũng thả lỏng đi rất nhiều, càng trở nên mềm mại hơn, như là trong cơn nắng hạn gặp được trận mưa rào, mười phần đều là dáng vẻ hưởng thụ sung sướng.

Sauk hi uống xong, cô vội bỏ ly nước xuống, tươi cười nhìn anh. “Anh có mệt không?”

Người đang mệt chính là cô mới đúng. “Không mệt.”

“Muốn tiếp tục không?”

Cô vẫn có sức để tiếp tục sao? “Sao cũng được,”

“Vậy thì chúng ta tiếp tục tập thêm một chút nhé, hiếm khi một nhân vật tầm cỡ như anh lại có thời gian rãnh rỗi như hôm nay.” Cô nháy mắt với anh, sau đó quay về lại vị trí trước mặt anh, lần thứ hai tạo ra tư thế chuẩn bị khiêu vũ. Một, hai, ba…

Cô lại tiếp tục đếm nhịp, thế nhưng anh phát hiện chính bản thân mình lại không có can đảm để tiếp tục nghe.

Giọng nói của cô đã trở nên khàn đặt, anh dám khẳng định, ngày mai sau khi ngủ dậy, cô chắc chắn sẽ bị viêm họng.

“Em không nên đếm nữa!” Anh bỗng đột ngột dừng lại. “Cổ họng của em không thấy đau sao?”

“Không có.” Cô lắc đầu.

Nói dối! Anh trừng mắt nhìn vào khóe môi đang gượng cười của cô.

“Không sao cả, chúng ta tiếp tục đi, anh đã tiến bộ rất nhiều rồi, chúng ta lại có thể mở nhạc để tập luyện lại rồi.”

“Tôi không muốn nhảy nữa.” Anh đẩy cô ra.

“Vì sao?”

Còn phải hỏi vì sao? Bởi vì đã quá đủ rồi! Bởi vì anh đã dằn vặt cô đủ lâu, bởi vì anh trăm phương ngàn kế muốn làm tổn thương cô, thế nhưng đến cuối cùng lại phát hiện ra, chính bản thân mình cũng đau đớn không kém gì cô.

Anh liếc mắt nhìn cô, không giải thích, chỉ là tự bực tức với bản thân.

“Anh đang mệt phải không?” Tiếng nói của cô nhẹ nhàng rót thẳng vào tai anh. “Chúng ta chỉ cần bật nhạc, chính thức nhảy theo nhạc lần nữa là được rồi.”

Nói xong, cô cũng không hề quan tâm anh có đồng ý không liền đưa tay mở nhạc, sau đó nắm lấy tay anh.

“Nếu như anh sợ tiếng nhạc sẽ làm anhxao lãng thì trước tiên đừng để ý đến nó, cứ nghe em đếm nhịp là được rồi, như vậy sẽ không bị vấp nữa.” Cô nhẹ nhàng hạ lệnh, “Nào, chúng ta bắt đầu nhé.”

Một, hai, ba, một, hai, ba…

Cô lại tiếp tục đếm, từng tiếng từng tiếng như đập vào bức tường kiên cố trong tim anh, giọng nói khàn khàn như một lỗ đen cực mạnh của vũ trũ, hút mất hồn anh.

Anh bối rối nhìn đôi môi đang liên tục khép mở kia.

Một đôi môi mềm mại xinh đẹp như đóa hoa anh đào, bất kỷ người nào ông nào nhìn đến cũng đều muốn che chở, chỉ có anh là nhẫn tâm bẻ gãy.

Anh rất ngạc nhiên vì sao cô không hề tức giận với anh, ngạc nhiên vì sao cô lại cam tâm tình nguyện chịu sự đau nhức kia.

Trong lúc anh đang chăm chú nhìn vào đôi môi đỏ mọng của cô và tự hỏi mình, vô tình không nhận ra, trong ánh mắt vừa mang theo sự âu yếm và hy vọng.

Ánh mắt sâm thẳm nhưng nóng bỏng đập thẳng vào trái tim đang rối loạn của cô, cô nhận ra đường nhìn của anh, hai ánh mắt chạm vào nhau và ngưng đọng.

Cô nhìn thấy trong mắt anh một nỗi khát vọng, còn anh lại nhìn thấy sự bối rối hiện lên trong mắt cô, ánh mắt hai người như quấn quýt vào nhau, những chỗ tiếp xúc trên da thịt với nhau như chợt bừng cháy.

Cô vộu buông tay anh ra, muốn lùi về phía sau vài bước, thế nhưng anh lại không để cô có cơ hội trốn thoát, cúi đầu và không hề có một lời giải thích nào.

Cô hoảng hốt nhận ra một tay anh đã vòng ra sau đỡ lấy chiếc cổ thanh tú của mình, còn một tay đang ngự tại chiếc eo nhỏ nhắn.

Cô cho rằng anh sẽ tấn công một cách mãnh liệt, thô bạo mà cướp đoạt, thế nhưng anh lại không làm thế mà chỉ thật nhẹ nhàng, thật cẩn thận chạm vào đôi môi cô.

Nói đúng hơn, đó không giống như một nụ hôn môi nồng cháy, anh không hề cằn, không hề mút cũng không hề nếm lấy tư vị của đôi môi cô, anh chỉ là dùng chính đôi môi mình, chạm vào môi cô.

Nếu nói là một nụ hôn thì chi bằng nói đó là một sự âm yếm, dường như biết rằng đôi môi cô đang rất khô, đang rất đau, cho nên mới làm cho cô thoải mái.

Một nụ hông không hề phát ra tiếng, thế nhưng sao cô lại nghe được tiếng nức nỏ, là lời xin lỗi anh dàng cho cô sao? Hay phải chăng là bởi đang luyến tiếc.

Không biết vì sao, Ân Hải Sắc lại muốn khóc, nước mắt như ngưng đọng trong đôi mắt cô, cô cố kìm nén, thế nhưng đánh bất lực…

Người đàn ông này …. Cô thực sự phải nên làm sao với anh mới tốt đây?

End

11 Responses to "Hiện tại – Chương 4 – End"

cam on ban, truyen hay lam.mong duoc doc truyen thuong xuyen .

thanks nang
minh dc tem ah.

k ngờ lần đầu vào mà lại có đc phong bì😀

thank nàng nhiều nha

Cảm ơn bạn Mimi

Cam on ban mimi, ban edit hay lam ay!!!!

thanks nàng đã động viên nhé!

Co len nha. Thanks mimi

Thanks

thx ss nhìu ạ… híc. đọc đoạn cúôi.. bùn ing~

Thanks ban nhieu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: