mimi1204

Hiện tại – Chương 6 – End

Posted on: February 26, 2011

hắc hắc, cái chap 6 này nó kỳ cục các nàng ạh, part 1 vời part 2 ngắn ngủi, thể mừh cái Part end này nó dài kinh dị. Ta cố gắng hoàn thành chỉ tiêu 1 tuần 1 chương nhá các nàng. Chương 6 end hum nay nhá!

Cuối tuần rùi, have fun nhá cả nhà!!!!!

Thọ yến của Ân Thế Hạo.

Tham dự buổi tiệc, khách mời không chỉ là những người bạn hữu của Ân Thế Hạo, mà còn là những người có tiếng tăm trong giới thương trường và chính trị.

Nhìn những vị khách trong căn phòng, hầu như mỗi một người đều có tiếng tăm, không ít thì nhìu, chắc chắn Ân Thế Hạo sẽ rất hài lòng.

Vệ Tương cười nhạt…

Miêu Thanh Tú nhìn thấy được nụ cười mỉa mai châm biếm trên khoé miệng của anh liền hiếu kỳ mà hỏi. “Làm sao vậy Sean? Anh đang suy nghĩ việc gì thế?”

“Anh không nghĩ gì cả, nhưng thật ra anh muốn biết chủ nhân của bữa tiệc này đang nghĩ như thế nào?””

“Ý anh là sao?” Miêu Thanh Tú không thể hiểu được

Vệ Tương không trả lời cô mà , anh dấu suy nghĩ của mình ở chỗ sâu nhất trogn đôi mắt mình.

Chắc chắn rằng Ân Thế Hạo sẽ không thể ngờ đến, người con rể đã từng bị ông ta đạp ra khỏi gia đình danh giá của ông hôm nay lại dám công khai hiện thân trong căn phòng này.

Đoán không ra anh đang suy nghĩ việc gì, Miêu Thanh Tú không thể làm gì khác hơn là bĩu môi thất vọng, ánh mắt vừa chuyển hướng khác thì lại phát hiện Ân Hải Sắc đang dịu dàng bước xuống lầu.

“Là Hải Sắc!”

Vệ Tương bỗng chấn động, mặt dù lý trí tìm mọi cách bảo anh đừng nhìn, đừng qua tâm đến, thế nhưng ánh mắt lại không thể tự chủ mà ngước nhìn, tìm kiếm bóng hình xinh đẹp của người nào đó.

Cô đang bước xuống cầu thang, mái tóc được bới lên cao, cô mặc một bộ váy Gucci, chiếc váy như lay động theo từng bước chân cô, trên cổ chân mảnh khảnh là một chiếc lắc xinh đẹp.

Vệ Tương như muốn ngạt thở, trong ngực nóng ran, ánh mắt cứ chăm chú bồi hồi nơi chiếc lắc chân, thật mong mình chính là chiếc lắc ấy mà buộc chặt lấy cô.

Nhưng anh không thể, anh chỉ có thế nhìn cô từ phía xa, nhìn nụ cười nhẹ nhàng cùng gương mặt dịu dàng xinh đẹp của cô, nhìn dáng vẻ thư thái mà quyến rũ của cô….trước đây anh vẫn nghĩ cô rất đẹp, thế nhưng hôm nay, trải qua bao năm tháng, cô dường như càng đẹp hơn, sự kết hợp giữa dáng vẻ thành thục và chút hồn nhiên càng làm động lòng người.

Làm sao cô có thể đẹp đến như thế? Làm sao cô có thể đẹp đến mức khiến người khác phải hoang mang và lo lắng? Anh hận cô có lẽ cũng chính vì thế!

“Người đan ông kia là ai nha?” Miêu Thanh Tú bỗng khẽ lên tiếng.

Vệ Tương trừng mắt nhìn về hướng người đàn ông kia, cô đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay hắn ta, hắn liền nắm lấy không khách khí.

Ánh mắt si mê trong nháy mắt trở nên sắc bén, toàn thân Vệ Tương như căng cứng, cổ họng khô khốc, tâm trí như một chiếc ấm đang sôi sung sục…

“Rốt cuộc là ai vậy? Là một người theo đuổi Hải Sắc sao?” Miêu Thanh Tú vẫn còn đang tiếp tục suy đoán.

Vệ Tương cảm thấy trong lòng nôn nóng.

“Chúng ta đi đến đó bắt chuyện đi!” Miêu Thanh Tú đề nghị.

Anh không phản đối, chính bởi vì anh cũng đang rất muốn biết rốt cuộc người đàn ông ấy là thần thánh phương nào.

Chỉ là, hai người vừa đi vài bước, liền có người đến bắt chuyện hàn huyên, ân cần mà thăm hỏi, một người lại một người, cứ nối liền không dứt.

Nếu là lúc khác, Vệ Tương sẽ rất thoả mãn, vui vẻ mà trò chuyện với bọn họ, nhưng hiện tại, anh chỉ cảm thấy dần dần mất đi kiên nhẫn. Một đám người không quen biết lại dám ngăn cản anh đến gặp cô.

“Cậu đến rồi sao?”

Giữa lúc tính nhẫn nại của anh đã đến mức cuối cùng, một giọng nói chua ngoa bỗng vang lên từ phía sau anh.

Anh giật mình, chậm rãi xoay người.

Trong ánh mắt anh bây giờ là gương mặt nghiêm khắc của Ân thế Hạo.

“Chúc mừng sinh nhật, Ân tiên sinh.” Vệ Tương lạnh lung nói câu chúc mừng.

Ân Thế Hạo chỉ hừ lạnh, rõ rang là đang tỏ vẻ hoàn toàn không muốn cùng anh nói những câu xã giao khách sáo, ánh mắt nhìn anh tràn đầy sự chán ghét.

“Bác Ân, sinh nhật vui vẻ!” Miêu Thanh Tú cũng vui vẻ cười chúc mừng.

Đối với Miêu Thanh Tú, Ân Thế Hạo trở nên lịch sự hơn, ông mỉm cười. “Thanh Tú, đã lâu không gặp chau, ông của con hôm nay vì sao lại không đến?”

“Hai hôm nay ông của con bị cảm nên đành phải ở nhà nghỉ ngơi! Ông muốn con chuyển lời xin lỗi đến bác, thuận tiện thay ông gửi cho bác món quà.”

“Con đến dư là quý lắm rồi, không cần quà cáp gì đâu.” Ân Thế Hạo cười vui vẻ. “Sao con lại cùng vị Vệ tiên sinh này cùng một chỗ vậy? Chẳng lẽ hai người đang quen nhau sao?”

“Hi hi, Bác Ân, Bác biết lá tốt rồi, nhưng đừng mach cho ông con nha, con vẫn còn chưa nói với ông cháu về việc này!” Miêu Thanh Tú làm nũng rất tự nhiên, giống như một đứa con gái đang làm nũng với cha mình.

“Yên tâm đi, Bác Ân của con không phải là loại người nhiều chuyện đây.” Ân Thế Hạo đưa tay vuốt tóc Miêu Thanh Tú một cách hiền lành. “Àh, bác có vài lời muốn nói với Vệ tiên sinh, con đến tìm Hải Sắc nói chuyện trước được không?”

“Dạ được, vậy con đi trước đây ạh” Miêu Thanh Tú rất thức thời, mỉm cười ngọt ngào với cả hai người đàn ông xong liền vui vẻ rời đi.

Ánh mắt của Ân Thế Hạo lập tức quay về trên người Vệ Tương, dáng vẻ tươi cười cũng bị đông lạnh ngay lập tức. “Cậu thực sự là rất can đảm, dám động đến cả cháu gái của Miêu Lễ Hùng.”

Vệ Tương cũng không trả lời, khoé miệng chỉ hiện lên một nụ cười tự mãn.

Dáng vẻ khiêu khích ấy đã chọc giận Ân Thế Hạo. “Trước đây là Hải Sắc, bây giờ lại đến Thanh Tú, cậu thực sự tính toán rất giỏi, rất biết tận dụng những mối quan hệ như thế này.”

Ông già này vẫn là đang coi thường anh.

Vệ Tương cố gắng đè nén cơn giận đang dâng trào mãnh liệt trong lòng. “Ân tiên sinh, nếu ngài không đồng ý thì vẫn có thể ngầm giở thủ đoạn như trước kia đi, cứ tự nhiên đi nói xấu tôi với Miêu gia đi,k tôi không quan tâm.”

“Cậu nói cái gì? Ý của cậu là tôi một kẻ rất hay giở thủ đoạn sao?”

“Phải hay không, trong lòng chúng ta đều biết rõ.”

“Tên tiểu tử này, vẫn là ngạo mạn như thế!”

Vệ Tương hừ lạnh.

“Tôi cảnh cáo cậu, cậu đừng tưởng rằng bây giờ cậu là Giám Đốc Quản lý của Tập đoàn Đàm Thị rồi thì có thể kiêu ngạo trước mặt tôi, tôi nói cho cậu biết, cậu vẫn còn kém xa lắm! Ân Thế Hạo nếu thực sự muốn đối phó với cậu, có thể khiến cậu không chốn dung thân tại Đài Loan này bất cứ lúc nào.”

“Phải không?” Vệ Tương vẻ lơ đễnh. “Ân tiên sinh, có câu Cây to thì đón gió lớn, ông ở trên thương trường cùng giới chính trị tung hoành bao nhiêu năm nay, tôi nghĩ trái lại ông mới là người nên lo lắng xem có người nào muốn đối phó với ông không đấy.”

Hai ngày trước, Ân Phiền Á thông qua sự giúp đỡ của anh đã đem toàn bộ chứng cứ phạm tội của Ân gia công khai, anh thực sự muốn nhìn txem ông già này có thể đắc ý được bao lâu nữa.

Vệ Tương cười nhạt.

“Cậu cười cái gì? Tên tiểu tử này, cậu dám uy hiếp tôi sao?”

“Không dám.” Vệ Tương lạnh lung buông một câu.

Ngữ khí của anh càng lãnh đạm, càng khiến Ân thế Hạo nổi điên, sắc mặt thoáng xanh, thoáng trắng, nếu không phải là đang ở một nơi công cộng như thế này, nếu không phải sợ mọi người chế giễu thì …bão đã nổi từ lúc nào.

‘Tố lắm, tiểu tử, xem như ngươi lợi lại!” Ân Thế Hạo nghiến răng ngiến lợi, cố gằng đè nén lửa giận trong lòng. “Cậu tưởng cùng Miêu gia cất lên mối quan hệ thì tôi không làm gì được cậu sao, tôi cũng cảnh cáo cậu, cậu đừng vọng tưởng đến gần Hải Sắc một bước, cậu có nhìn được bạn trai hôm nay của nó không? Người ta chính là con trai của một vị vương tử trong giới cao su của Malaysia, xuất thân so với cậu tốt gấp trăm lần.”

Hoá ra là một người siêu giàu, xuất thên cũng rất tốt..

Vệ Tương nheo mắt lại, anh hiểu rất rõ ý tứ trong lời nói của Ân Thế Hạo, ông ta chính là đang nhắc nhở anh, cho dù những năm gần đây, địa vị của anh có bao nhiêu cao, thành tựu có bao nhiêu chói mắt thì vẫn như cũ, vẫn không thể xứng với viên ngọc quý trên tay của Ân gia.

Anh cắn răng, lặng nẽ mà nắm chặt hai tay.

Ân Thế Hạo vẫn tiếp tục mà nói mát. “Tôi khuyên cậu nên biết rõ giá trị của chính mình, Giám Đốc quản lý thì thế nào? Cũng là làm công cho người ta mà thôi! Một tên ăn mày vĩnh viễn cũng sẽ không thể hoá thân thành vương tử…”

“Ba! Ba đang nói gì vậy?” Giọng nói nhẹ nhàng mà cứng rắn vang lên đánh gãy câu nói đùa cợt không chút hảo ý của Ân Thế Hạo

Hai người đàn ông đều chấn động, song song quay đầu lại.

Ân Hải Sắc duyên dáng yêu kiều, gương mặt như ngưng động, đôi mắt hàm chứa một sự lạnh lung bức người.,

Vệ Tương giật mình, anh thực sự chưa bao giờ nhìn thấy cô với dáng vẻ như thế này, cô luôn luôn ôn nhu, nhẹ nhàng như nước, nếu như chọc cô tức giận thì cũng sẽ bùng phát như một ngọn lửa, thế nhưng hiện tại, cô lại lạnh như một tảng băng.

Cô bước đến trước mặt Ân Thế Hạo, lien định mà ngước nhìn phụ thân. “Không phải con đã nói với ba rồi sao, ba không nên bác bỏ tất cả những cố gắng nô lực trong mấy năm gần đây của Vệ Tương! Dù cho xuất thân của anh ấy quả thật có thấp một chút, thế nhưng còn hơn rất nhiều vị công tự suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lỏng, con nghĩ, anh ấy gầy dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng thì càng làm cho người ta kính nể! ba không thể tôn trọng anh ấy một chút sao? Anh ấy rất xứng đáng để ba tôn trọng.”

Những lời này, vừa nặng lại vừa cứng rắn, đánh thẳng vào tim người khác, ngay cả một người cao ngạo như Ân Thế Hạo cũng không thể không kinh hãi. “Hải Sắc, con…”

“Con muốn ba nói xin lỗi với Vệ Tương.”

“Con nói cái gì?” Ân Thế Hạo không thể tin được.

“Ba, mời xin lỗi.” Ân Hải Sắc kiên quyết không bỏ qua

Ân Thế Hạo hít một hơi dài. “Phản rồi, phản rồi! Một đứa con gái lại dám nói với ba mình những lời như thế sao? Con…con thực sự là làm ta tức chết!” Ông nổi giận đùng đùng, phất tay áo mà bỏ đi.

Vệ Tương cũng ngây người đứng yên, chăm chú nhìn Ân Hải Sắc, ánh mắt nhất thời lạc vào chốn hư vô nào đó.

“Xin lỗi.” Cô nhẹ nhàng thầm nói, mỉm cười một cách áy náy. “Ba em không nên nói với anh những lời như vậy.”

Anh không nói gì, vẫn là đang mờ mịt! Cô mới vừa rồi là vì che chở cho anh mà trở mặt với ba mình sao? Dáng vẻ lạnh lung như băng của cô là bởi vì thay anh tổn thương bởi sự bất công ấy sao?

Tim anh bỗng đập mạnh và loạn nhịp, anh vẫn hoài nghi mình là đang nằm mơ, tâm trí vẫn đang lạc lối, chưa tìm được đường ra.

Anh vẫn cho rằng cô không để ý đến anh mới rời xa anh … Chẳng lẽ … không đúng vậy sao?

“Vệ Tương?” Giọng nói trong trẻo như kêu gọi anh quay trở về thực tại.

Anh hít sâu một hơi, anh mắt như bất lực mà nhìn xung quanh, vẫn là không dám nhìn cô. “Bạn trai của em đâu?”

“Anh ta đang nói chuyện với Thanh Tú, em lấy cơ ba có việc muốn nói với em mới đến đây được.” Nói xong, ánh mắt cô nhìn về phía người đàn ông đàng đứng phía xa kia, người ấy cũng đồng thời nhìn thấy cô, ánh mắt nhìn cô mỉm cười, cô đành phải nhẹ nhàng cười đáp lễ.

Đứng ở ngoài nhìn hai người trao đổi, Vệ Tương chỉ cảm thấy một cảm giác ghen tỵ đang bao phủ lấy anh. “Nghe nói hắn ta là con trai của một vị Vương tử ở Malaysia, gia thế bối cảnh rất tốt.” Anh khàn khàn mà tìm hiểu.

“Vâng, hình như là vậy, anh ấy cũng rất dễ thương, rất hài hước.”

Hài hước.

Đại khái là cả đời này, đều đừng mong tìm thấy từ này trong từ điển của nhà họ Vệ anh.

Vệ Tương quay snag đối mặt với cô. “Xem ra ấn tượng của em về hắn ta là rất tốt?”

“Cứ cho là vậy đi.”

“Dự định cùng hắn ta hẹn hò sao?” Anh giả với như vô tình hỏi.

Cô giật mình, cũng chăm chú mà nghiêng đầu suy nghĩ.

Có cần phải chăm chú như vậy không? Một trần cuồng phong như gào thét trong ngực Vệ Tương, mười ngón tay hung hăng nắm chặt lấy bàn tay.

Cô suy tư nghiền ngẫm, từng giây, từng phút chần chờ, đều giống như những mũi dao sắc bén mà dằn vặt lòng anh. Một lúc sau, khi anh nghĩ rằng mình đã không thể tìm lại được nhịp thở thì cô rốt cuộc nhẹ nhàng lên tiếng.

“Em nghĩ chắc cũng không thể.”

“Không thể?” Anh cứng người, không ngờ đến đáp án lại như vậy.

“Sẽ không.”

“Vì sao không?”

“Bởi vì em sẽ không yêu anh ấy.”

“Em vừa quen biết hắn, làm sao biết được mình có thể yêu anh ta hay không?”

“”Em biết.” Cô chới cho7o1 đôi mi, khoé môi nhẹ nhàng nâng lên một nụ cười cay đắng. “Yêu một người hoặc là không thích một người, ngay trong lần đầu tiên gặp mặt sẽ có thể biết được rồi.”

“Ý của em là em tin tưởng vào nhất kiến chung tình?”

(Nhất kiến chung tình : Yên ngay từ lần đầu tiên gặp nhau. Mi thích câu này nên xin để nguyên văn nhé)

“Có thể cũng không hẳn là nhất kiến chung tình, nhưng cũng sẽ có chút cảm giác.”

“Cảm giác gì?” Anh bây giờ giống như một đứa học sinh chậm hiểu, không biết sẽ phải hỏi cho thật rõ.

“Ân Hải Sắc nhẹ giọng thở dài. “Còn cần phải giải thích sao.” Cô nói bằng giọng rất nhỏ, rất nhỏ…

Vệ Tương không thể nghe được, vẫn nhìn cô một cách mẹ hoặc.

Cô ho nhẹ hai tiếng, sau đó chuyển chủ đề khác. “Sao anh lại cùng với ba em ầm ĩ thế này?”

Sắc mặt anh nhất thời tối sầm, không hề hé răng nửa lời.

Cô nhìn anh một cách bất đắc dĩ. “Khi em với anh cùng nhau bỏ trốn và kết hôn, ba em vẫn đều rất tức giận, em vốn cho rằng, khi ba em đến tìm anh bảo đến công ty ba đi làm nghĩa là đã tha thứ cho chúng ta, không ngờ hai người càng ngày càng đối nghịch với nhau, cho đến bây giờ, đã qua rất nhiều năm, vẫn là như nước với lửa.”

Nhớ lại chuyện cũ, Ân Hải Sắc vẫn là tràn ngập tiếc nuối.

Vệ Tương nhìn cô, trong lòng như có ngàn lời muốn nói.

Cô nhìn anh đang do dự, liền mỉm cười. “Anh nghĩ em không biết anh đi làm trong công ty của ba phát sinh chuyện gì sao?”

“”Em biết?” Anh hồ nghi, anh vẫn chưa từng nói cho cô biết a!

“Tuy rằng lúc ấy anh không bao giờ chịu nói với em, thế nhưng em có miệng, em cũng có thể hỏi người khác nha!” Cô thở dài yếu ớt. “Em biết, anh đi làm ở công ty của ba rất không vui, nếu phạm vào sai lần gì, ba em nói anh là do bởi không có kinh nghiệm nên sẽ khó tránh khỏi những mưu mô trên thương trường, ba không trách anh, nhưng em biết, lòng tự trọng của anh rất lớn, tuyệt đối sẽ không cho phép mình tìm cớ để phủi bỏ trách nhiệm.”

“Đây là chuyện mà em biết?” Anh kinh ngạc . “Tôi bởi vì không có kinh nghiệm, nên mới thường phạm sai lầm?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?”

Đương nhiên là không! Vệ Tương rất tức giận.

Anh cũng không phải là một người không biết gì để phải mắc phải rất nhiều sai lầm trắc trở tại công ty kia, mà căn bản chính là có người gây khó dễ anh.

Thức đêm để viết kế hoạch, ngày hôm sau liền bị cấp trên lấy làm công của riêng mình, đồng nghiệp phạm sai lầm liền đổ lên người anh, phòng ban khác đắc tội với khách hang, liền muốn anh đi xin lỗi, đối phương căn bản sẽ không để mắt đến một nhân viên nhỏ bé như anh, công ty trái lại có trách anh hành sự bất lực….

Bởi vì tự biết thân phận của mình, đối với những thái độ, những “đãi ngộ” không công bằng kia, anh cũng đều nhẫn nhìn, cũng không oán không giận, thế nhưng không nghĩ đến, trong lúc vô tình anh nghe nói, hoá ra tất cả đều là mưu kế của Ân Thế hạo.

Ân Thế Hạo muốn anh biết khó mà lui bước, chủ động rời khỏi Hải Sắc, đâu ngờ có đánh chết anh cũng không lùi, chuyện này càng chọc giận nhạc phụ đại nhân của anh, khiến ông ta càng tìm nhiều phương thức lăng nhục anh.

Mà Ân thế Hạo lại dám nói với con gái rằng, tất cả đều do lỗi của anh sao?

“Làm sao vậy, Vệ Tương?” Ân Hải Sắc lo lắng nhìu mày. “Sắc mặt của anh rất khó xem, là do em nói sai gì sao?”

Anh không nói, tránh khỏi phải quá tức giận mà lỡ lời với cô.

Cô nhìn sắc mặt của anh, bỗng như hiểu ra điều gì đó. “Có phải ba đã không nói thật với em đúng không? Rốt cuộc là lúc đó, ở công ty của ba anh đã gặp phải những chuyện gì?”

“Bây giờ có nói cái gì cũng vô dụng rồi.” Anh cắn chặt răng, vẫn theo thói quen, không hề giải thích cho chính mình.

Ân Hải Sắc đưa mắt nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm như chất chứa biết bao nỗi u sầu vô cớ. “Anh vẫn như vậy, Vệ Tương. Đã qua rất nhiều năm, anh một chút cũng không hề thay đổi.”

Anh nhíu mày. “Ý em là gì?”

Cô cười khổ. “Anh không bao giờ chịu nói cho em biết trong lòng anh đang nghĩ gì, anh có biết không, em vẫn luôn suy nghĩ trong lòng anh có tâm sự gì, thực sự là rất mệt mỏi.”

Cô rất mệt mỏi?

“Thực ra em rất ngốc, anh biết không?”

Giọng nói thẫn thờ buồn bã như dằn vặt bên tai Vệ Tương, anh sợ hãi mà đè nén một nỗi đau đớn không rõ ràng.

“Em vẫn không thể đoán ra anh đang suy nghĩ cái gì.” Cô cay đắng nói. “Anh nhớ không, trước đây mỗi lần có tâm sự, anh hay thường ngồi bên cửa sổ ngắm sao. Mỗi lần em nhìn dáng vẻ ủ rũ của anh, trái tim thật sự rất đau, rất đau, em biết là anh có tâm sự, thế nhưng em lại quá ngốc, ngốc đến mức không thể đoán được.”

Nguyên lai, cô vẫn luôn cố gắng tìm hiểu tâm tư của anh sao?

Anh bỗng lên tiếng. “Vì sao lúc đó em không nói tôi biết?”

“Em có hỏi qua anh a!” Cô hờn giận nói. “Em thường làm nũng để hỏi anh có phải là anh có gì phiền não phải không, thế nhưng anh vẫn không chịu nói gì, anh vẫn luôn bảo là không có gì, muốn em đừng suy nghĩ lung tung.”

“Tôi là chỉ vì…”

“Chỉ vì cái gì?

Anh giật mình nhìn cô, nói không nên lời.

“Anh lại như thế nữa rồi.” Cô lại thở dài.

Tiếng thở dài nghe vừa bất đắc dĩ, vừa bao gồm cả sự u sầu, tim Vệ Tương bỗng nhiên như bị bóp chặt, tiếng nói cũng tự động mà thốt ra. “Tôi chỉ không muốn em vì tôi mà lo lắng.”

Là như vậy sao? Cô nhẹ nhàng cười. “Thế nhưng anh chuyện gì cũng không muốn nói càng khiến em rất lo lắng, em nghĩ anh nhất định là không tin tưởng em, sẽ không nói với em bất cứ chuyện gì.”

Vệ Tương ngạc nhiên, trợn to mắt, cố gắng tìm hiểu nụ cười của cô. Anh bỗng chấn động khi phát hiện ra trong nụ cười đó ẩn chứa không biết bao nhiêu nỗi chua sót khổ sở, cái suy nghĩ về cô trong những năm qua của anh đã bị dao động.

“Hải Sắc, có phải …. Anh…anh… đã làm tổn thương em không?”

Cô giật mình, lặng im, dường như không nghĩ đến anh lại hỏi vấn đề như vậy, một lát sau cô mới lắc đầu. “Cũng không thể tính đó là bị tổn thương, em chỉ là có một chút đau nhức mà thôi.”

Chỉ là một chút đau xót mà thôi? Có phải là bởi vì một chút đau xót, tích luỹ dần dần, rốt cuộc trở thanh một nỗi đau rất lớn, khiến cô suy sụp?

Lẽ nào, anh mới chính là người gây nên? Là chính anh bức người con gái mình yêu nhất từ bỏ?

Vệ Tương như rơi vào một mê cung, tìm không lối ra mà cứ đứng ngây ngốc một chỗ.

Trong phòng tiếng người ồn ào, tiếng cười nhẹ nhạng, thế nhưng anh hoàn toàn không nghe thấy được gì, chỉ nghe thấy những tiếng hối hận đang vang vọng trong ngực mình…

Có điều gì đó, sai rồi …..

(End)

18 Responses to "Hiện tại – Chương 6 – End"

tem phai ko

Phong bi.vip.thanks.co ve su viec sap ro rang ruj.hj

Minh da ra mat nha ban chua nhj?rat vui dc vao tham nha pan thuong xuyen.hj

phong bì, thank ss

hehe, diễn biến chặt chẽ quá, đoán ko ra chuyện gì xảy ra tiếp theo luôn a.
Nàng dịch càng ngày càng tiến bộ nha.Thank nàng 1 cái

hay wa’. Thuong 2 anh chi ghe. Ko bt’ co’ happy ending ko???????

truyện ta edit lúc nào cũng có HE hết nàng ạh, yên tâm mừ đọc nhé

Cam on mimi, chuc cuoi tuan vui ve ….

cảm ơn mimi nhìu lắm😄
mọi chuyện sắp sáng rõ rùi, sẽ nhanh chong HE thui nhỉ🙂

thank ss nhìu nà *ôm hun sờ mò * >”<
em lót dép hóng chập mới của ss ^^~

ss mấy hum nay bị ốm ak?_? em hóng mãi muk k thấy chập mới nà *bùn ing~ *

Thanks!

tks nang.

sao lau qua chua co chap moi vay mimi, ban co gang nghe.
Chuc mung ngay 8/3 tre dep hanh phuc

Luc nay nang dang ban a? nhung dung bo be chung to chu.

Mi mi oi . dau roi?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: