mimi1204

Hiện tại – Chap 7 – End

Posted on: March 12, 2011

Cô lại đi đến căn phòng thủy tinh trên tầng cao nhất cuảngôi biệt thự kia…

Cô lại đến cái nơi khiến cô cảm thấy sợ hãi nhất, cũng chính là nơi làm cô thấy yêu thích nhất, cùng anh yêu đương.

Ân Hải Sắc ngồi trên chiếc sô pha dài, ngóng nhìn người đàn ông đang đứng dựa vào bức tường trong suốt bằng thủy tinh kia, anh biết cô sợ độ cao, thế nên đã đặc biệt dời vị trí của chiếc ghế cách xa góc tường.

Mà anh, một tay đút vào túi áo, một tay đùa nghịch chiếc kính thiên văn, yên lặng mà đối mặt với cô.

“Cái kính này … không phải là cái mà em tặng cho anh đúng không?” Cô nhỏ nhẹ hỏi anh.

Anh gật đầu, đôi môi nở một nự cười cay đắng. “Cái em tặng cho anh đã bị vỡ nát, xin lỗi”

“Vỡ nát?” Cô kinh ngạc.

Anh đưa mắt nhìn xuống, không dám đối mặt với dáng vẻ kinh ngạc của cô. “Cái ngày anh nhận được đơn ly hôn của em, anh đã tức giận đến mức đập nát nó đi.”

Thì ra là vậy.

Cô chăm chú nhìn dáng vẻ thẫn thờ của anh, thêm chút hối tiếc, bất chợt một cảm xúc mãnh liệt chợt ùa vào lòng cô.

Lúc ấy, anh nhất định là rất đau, rất đau, anh trút giận vào nó không phải vì anh không quý trọng món quà của cô, mà chính là anh không muốn thấy vật sẽ nghĩ đến người.

“Chiếc kính này là khi anh ở Mỹ, vất vả làm việc hai năm trời mới mua được, ngày đó, công ty vừa thăng chức lại còn thăng lương cho anh, cho nên anh mới mua chiếc kính này, xem như tự mình chúc mừng chính mình.”

Anh nói thật khẽ, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng, cẩn thận vuốt ve chiếc kính yêu quý. “Nó chính là mơ ước của anh.”

“Mơ ước?” Cô chớp chớp mắt, như chợt hiểu ra điều gì. “Đúng rồi, anh đã từng nói với em, mua được một chiếc kính thiên văn chuyên nghiệp chính là mơ ước từ bé của anh mà.”

“Quả thật là như vậy, bất quá, khi thấy em tiện tay thì đã có thể mua được nó làm quà sinh nhật anh, lúc ấy anh mới biết được, mơ ước đó của anh, đối với em mà nói, căn bản thật là một việc nhỏ nhặt không đáng kể.” Anh nhẹ nhàng tự mình châm biếm.

Cô cảm thấy sợ hãi, bỗng dưng hiểu rõ.

Hóa ra lúc ấy, anh mất ngủ một đêm, sau đó còn nói bọn họ là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, thậm chí còn muốn chia tay với cô, đều là bởi vì lúc ấy, cô vô tình giẫm lên mơ ước cũng như lòng tự tôn của anh.

“Xin lỗi, em không nghĩ đến em làm vậy lại khiến anh bị tổn thương, em chỉ là muốn anh được vui…”

“Anh biết là em không có ý gì xấu.” Anh dùng ánh mắt ôn nhu ngăn cản lời tự trách của cô. “bất quá, cũng chính vào ngày hôm ấy, anh đã thề với lòng mình rằng, sau này, nhất định anh phải  cố gắng đến gần em, thậm chí còn muốn cao hơn em một bậc, như vậy, hai chíng ta mới có thể cùng nhau sống trong một thế giới.”

Trời ạ!

Cô hốt hoảng đưa tay che miệng, chậm rãi dần dần mà cảm nhận được nỗi lo lắng bất an và quyết tâm của anh khi đó, anh nghèo đến như thế, còn cô lại sống trong giàu sang phú quý, anh cố gắng với đến ngôi sao trên cao thì cô đã sớm cầm lấy nó trong tay.

“Những năm gần đây, anh cố gắng nỗ lực công tác, cũng là bởi vì lời thề đó.” Anh khàn giọng mà bộc bạch tâm sự. “Ngày đó, khi anh mua được chiếc kính viễn vọng này, anh thật sự rất vui vẻ, thế nhưng cũng rất giận dữ, bởi vì cuối cùng, anh cũng đã bước lên cao thêm một bước, lại có thể đến gần em thêm một chút.”

Vui vẻ, là bởi vì càng bước gần đến cô. Phẫn nộ, là bởi tức giận mình vẫn còn để ý đến cô.

Cô đã hiểu, hiểu được suy nghĩ giãy dụa lúc ấy của anh, hiểu được tâm sự mà anh đã chôn sâu trong đáy lòng biết bao năm qua thậm chí không dám thừa nhận cả tình cảm của mình.

Cô rốt cục đã hiểu.

Ân Hải Sắc đứng dậy, dịu dàng mà bước về phía người đàn ông vừa kiên cường nhưng cũng yếu điếu kia, cô rưng rưng mắt nhìn anh, như muốn nhìn tận phía sâu bên trong lòng anh.

Anh đưa tay chạm vào một giọt nứa mắt trên má cô. “Không phải là em rất muốn biết trong lúc anh ngắm sao, anh suy nghĩ những gì sao? Trước đây có lẽ anh không thể nói với em, thế nhưng hiện tại, anh sẽ , em có muốn nghe không?”

“Vâng” Cô vội gật đầu, thực sự rất muốn nghe.

Anh nắm lấy tay cô, dắt cô đi đến phía trước ống kính, cô cúi người, tưởng rằng sẽ thấy một bầu trời đầy ánh sao, thế nhưng không nghĩ đến, lại chính là hình ảnh của nhà hàng Nguyệt Quế.

Cô kinh ngạc đến nín thở.

“Kỳ thực, anh ngắm không phải là ánh sao, anh tìm kiếm, chính là hình bóng của em.” Anh bối rối giải thích phía sau cô. “Anh vẫn cứ suy nghĩ, vì sao em lại cách xa anh đến như thế? Anh tự nói với chính mình, anh phông phải là vẫn còn quan tâm đến em, anh chỉ là muốn trả thù, muốn em phải hối hận vì năm ấy đã rời bỏ anh, thế nhưng …”

Thế nhưng thế nao?

Cô xoay mặt lại, đối diện với ánh mắt thâm thúy đến vô ngần của anh.

“Anh chỉ là không biết nên làm sao mới tốt.” Anh cười khổ. “Anh hy vọng em có thể yêu anh lần nữa, thế rồi, anh lại dám không tin cái ý nghĩ ấy.”

“Anh vẫn còn yêu em.” Cô đưa tay nhẹ nhàng vẽ lên chiếc trán của anh.

Anh gật đầu, ánh mắt như bối rồi. “Anh hy vọng chính mình có thể không yêu em nữa, thế nhưng, anh lại không làm được….”

Cô nhẹ nhàng mỉm cười.

“Anh có phải là một người rất không bình thường đúng không?” Anh ảo não hỏi.

“Anh chỉ là do có lòng tự trọng quá lớn, anh là một người đàn ông rất cao ngạo, rất bướng bỉnh, đầu óc thực sự rất cứng, làm người ta cảm thấy rất an tâm, rất muốn dựa vào.”

Lời khen của phụ nữ, nhất là người phụ nữ mình yêu, chính là phép thuật, có thể khiến cho một người đàn ông trở thành một vị anh hung đỉnh thiên lập địa, cũng có thể khiến một người đàn ông mạnh mẽ trở nên yếu đuối.

Ánh trăng như rơi xuống từ trên nóc nhà, bên cạnh tường, ánh nến nhẹ nhàng chập chờn, bên trong căn phòng, tràn ngập hương thơm khiêu khích của những bông hồng.

Cô cùng anh đứng dưới ánh trăng, cùng chăm chú nhìn nhau, cô có chút chờ mong, thế nhưng anh lại có chút chần chừ, luồng điện cựa mạnh nào đó như xẹt thẳng vào thân thể của cả hai, anh đưa ngón tay hơi run rẩy của mình lên vuốt ve gương mặt cô.

Anh muốn chạm vào cô, thế nhưng lại không dám đụng vào.

Tim cô bỗng thắt chặt, cô chợt hiểu anh đang lo lắng việc gì ….. giấc mơ bao lâu nay đang hiển hiện trước mắt anh, thế nên anh không thể tin là thực.

“Vệ Tương.” Cô nhẹ nhàng gọi tên anh, chủ động đến gần anh hơn.

Mà anh, không cần gì nhiều hơn thế, liền ôm lấy cô.

Sóng tình bỗng ập đến một cách cuồng nhiệt, thật mãnh liệt, hai người hôn nhau và ôm nhau khắng khít đến mức gần như tuyệt vọng, hai thân thể cùng hòa quyện vào nhau, từng giọt, từng giọt mà tìm về tình yêu ban đầu.

Anh thô lỗ mà cởi bỏ quần áo của chính mình, rồi lại khẩn cấp cởi bỏ chiếc khóa kéo của bộ lễ phục trên người cô, chiếc váy vừa chảy xuống, hiện ra một thân thể trắng noãn gợi cảm, hoàn chỉnh đến mức gây mị hoặc.

Vệ Tương bỗng nìn thở.

Nhiều năm qua đi, thân thể của cô ngày càng trở nên thật thành thục, càng …đầy đặn lên rất nhiều, bớt đi một phần ngây ngô của thiếu nữ, thâm vào đó là những đường cong quyến rũ thành thục đến mức người khác phải hoa mắt.

“Hải Sắc.” Anh đau đớn mà nỉ non, mồ hôi không nghe lời mà tràn ngập trên trán anh, anh đỡ cô nằm xuống chiếc sô pha, vùi đầu một cách mê luyến vào phần gợi cảm nhất….

“Nhột quá!” Cô khúc khích cười, da thịt nhẵn nhụi của cô khiến anh không thể kiềm chế.

“Xin lỗi.” Anh xin lỗi, thế nhưng vẫn là không buông tha cho cái nơi mềm mại kia, anh như đùa giỡn với cô, cố gắng hít lấy mùi hương quen thuộc sau lớp ren mỏng manh kia.

“Thật đáng ghét…” Cô yêu kiều, khó chịu mà lắc lắc đầu, bỗng nhiên rất muốn anh nhanh chóng vứt bỏ những “vật trở ngại” be bé ngăn cách cả hai, hoàn toàn triệt để mà yêu cô.

Nhưng dường như anh không vội, tuy rằng, anh vẫn giống như một con thú hoang, nhấm nháp từng ngụm, từng ngụm trên thân thể của cô, thế nhưng lại không chịu nhanh chóng một lần ăn sạch….

Anh lựa chọn cách thưởng thức từ từ.

Anh dùng đôi môi vừa gợi cảm nhưng tràn ngập khí phách của mình lưu lại trên người cô những trân mưa sao băng, những nụ hôn nóng bỏng, tựa như nhưng ngôi sao băng trên trời, lạc vào từng chỗ trên then thể cô, thiêu đốt thành một vòng lửa thật sâu, thật sâu…

Cô hửi được hương thơm tình ái của hai người, người được mủi vị tình dục nồng cháy, người được mùi hương trên người anh, mùi hương mà cô khơng thể nào quên được trong suốt mười một năm xa cách … được rồi, cô nghĩ đến, anh cuối cùng vẫn sẽ yêu cô theo cách này, tuy rằng rất gấp, rất muốn chiếm lây cô, rất bức thiết, thế nhưng anh cũng sẽ không thô bạo mà giữ lấy cô, anh luôn luôn muốn cô phải được thỏa mãn trước, sau đó mới đến anh.

Thực ra, anh là một người đàn ông rất ôn nhu……

“Vệ Tương.” Ân Hải Sắc đưa tay nâng anh lên, nhìn anh bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương.

“Sao vậy?” Anh cảm nhận được cô có chuyện muốn nói.

Cô nhẹ nhàng nở một nụ cười, nụ cười này còn đẹp hơn cả hoa anh đào vào mùa xuân, cô chăm chú nhìn anh rất lâu, rốt cuộc mới lên tiếng.

“Em yêu anh”

Vệ Tương giật mình, không ngờ cô lại thốt lên câu nói ấy, gương mặt anh nhẹ nhàng mà phiếm hồng.

“Em tập trung một chút!” Anh nhíu mày, vẻ rất không hài lòng, cúi đầu mà bắt lấy đôi môi anh đào của cô.

Đây là phản ứng gì? Anh không phải là đang xấu hổ đi?

Cô cười.

“Em cười cái gì?” Anh nghe ra được trong nụ cười cô có chút ý trên chọc, lại cảm thấy bối rối, và rồi, nhẹ nhàng…cắn lấy nơi ngọt ngào nhất trên người cô.

Có chút đau, thế nhưng cũng không phải là quá đau đớn, quả thật là một trừng phạt ngọt ngào.

Người đàn ông này thật …. Đáng yêu!

Cô đưa tay lên, bướng bỉnh mà vuốt ve mái tóc anh, sau đó kéo anh lại gần hơn, để cho sự nam tính đang dâng tràn trong anh gắn kết với cái nữ tính ngọt ngào trong cô….

Cô thực sự, thực sự rất yêu anh!

End Chap 7

10 Responses to "Hiện tại – Chap 7 – End"

Lâu ngày ko gặp ss! Cảm ơn ss nhìu ạ!^^

hi hi hay qua, h nhe nhang…

Yeu nang the ko biet

O, chap moi nay, top 3 ha ha ha

thanks nang nha

keke.k ai lấy phong bì thì ta lấy nhá,ta lấy tất tần tật. keke.ta tks nàng nhìu. ra chap đều nha nàng

keke.k ai lấy phong bì thì ta lấy nhá,ta lấy tất tần tật. keke.ta tks nàng nhìu. ra chap đều nha nàng.hihi

thank nàng nhiều, chúc nàng luôn mạnh khoẻ, vui vẻ nhé

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: