mimi1204

Hiện tại – Chương 8 – Part 1

Posted on: March 12, 2011

Chương 8

“Sắc tỷ!”

Dưới ánh nắng chiều ấm áp, Ân Hải Sắc đang chuyên tâm vào một chậu hoa rực rỡ, bỗng nghe Ân Điềm Vũ lớn tiếng gọi, cô quay đầu, bối rối nhìn vể phía cô em họ.

“Làm gì mà lén lút vậy? Cố tình doạ người ta àh?”

“Sao không nói là tại chị đang xuất thần đi?” Ân Điềm Vũ tỏ ra vẻ vô tội, chớp chớp mắt. “Nhìn chị mấy hôm nay tâm tình rất tốt, có phải là đã xảy ra việc vui gì không?”

“Không có!” Đôi mà Ân Hải Sắc bỗng nóng lên.

“Chị còn nói không có? Hai mà đều đỏ lên hết rồi này!”

“Điềm Vũ!”

“Là do người tên Vệ Tương kia sao?” Ân Điềm Vũ một câu đã đánh trúng vào tâm sự của Hải Sắc.

Ân Hải Sắc bỗng thấy ngại ngùng, nhưng cô vẫn không phủ nhận, đôi mắt đẹp dịu dàng như thừa nhận tất cả.

“Đúng thật là do anh ta?” Ánh mắt Ân Điềm Vũ bỗng vụt sáng, đôi môi nở một nụ cười tươi như đoá hoa. “Em nói mà, mấy hôm nay, tối nào cũng có người lái xe đến đón chị, hoá ra là vị nữ thần chị họ của em đây đã bắt đầu yêu đương rồi. Chậc chậc … chuyện này không biết sẽ làm tan nát biết bao nhiêu con tim của người khác đây?” Ân Điềm Vũ giả vờ lắc đầu cảm thán một cách khoa trương.

“Em đó, học theo thói hư của anh trai em từ khi nào vậy?” Cô giả vờ trách mắng một cách yêu thương.

“Em là đang nói thật lòng mình nha!” Âm Điềm Vũ vui vẻ cười, ánh mắt chuyển dời đến chậu hoa cô đang ôm trong ngực. “Hoa gì vậy chị?”

“Margaret.”

(Một loại cúc)

“Chị muốn đem đi đâu vậy?”

“Chị muốn mang đi tăng người ta.”

“Tặng người khác?” Ánh mắt Ân Điềm Vũ lại tiếp tục di động, khoé miệng lại hiện lên một nụ cười nghịch ngợm. “Em biết rồi, là mang đi tặng cho Vệ Tương đúng không? A …. loại hoa này mang ý nghĩa gì vậy? Có ý tứ gì chị?”

“Không có ý gì hết!” Ân Hải Sắc trừng mắt nhìn cô. “Chị chỉ là nhìn thấy trong vười nhà anh ấy không có bất kỳ chậu hoa nào nên muốn đem vài chậu sang đó mà thôi.”

“Hì, người vẫn chưa dọn vào, hoa đã thay chủ dọn đến trước rồi sao?” Ân Điềm Vũ true ghẹo cô.

Ân Hải Sắc không biết nói gì nữa, chỉ tròn mắt mà đứng nhìn cô em họ nghịch ngợm này, ánh mắt nhẹ nhàng như nước, thế nhưng như có chút nghiêm khắc hiện lên từ đáy mắt cô, vừa ôn như vừa uy nghiêm.

Ân Điềm Vũ đành giơ tay đầu hang. “Được rồi, được rồi, em không phá chị nữa! Nào, em giúp chị mang những chậu hoa này ra xe nha.”

“Vậy cảm ơn em nhé!” Ân Hải Sắc mỉm cười như không có gì, dười sự giúp đỡ của Điềm Vũ, cô mang những chậu hoa đem đến phía sau xe, sau đó lái xe đến ngôi biệt thự của Vệ Tương.

Anh đang đi công tác, không có ở nhà, cô đưa tay nhấn vào chiếc chìa khoá điều khiển từ xa để mở cửa, sau đó cho xe chạy thẳng vào gara

Xuống xe, cô liền ôm những chậu hoa đến phía sân vườn của anh, tiếp tục thực hiện cái công việc mà cô vẫn làm mấy ngày gần đây, đeo bao tay, đi đôi ủng cao su, xén bỏ những đám cỏ dại, cắt tỉa cây cảnh, dọn dẹp những thứ dơ bẩn, sau đó tưới nước.

Một lúc lâu sau, cô đứng thẳng dậy, toản mãn mà ngắm nhìn thành quả của mình.

Qua vài ngày “chỉnh đốn”, sân vườn này đã không còn lạnh lẽo như trước nữa, có được sự chăm sóc từ người khác, cây cỏ nhưng bỗng nhiên được sống lại, vui thích mà khoe sắc.

Ân Hải Sắc mỉm cười, mang những chậu hoa cô đem đến gieo vào trong đất ẩm. Những đoá hoa cũng chính là hy vọng của cô.

Hy vọng đến một ngày, khu vườn lạnh lẽo này sẽ trở nên ấm áp và rực rỡ những màu sắc hạnh phúc….

Mặt trời cũng lui dần về phía tây, nhường chỗ cho ánh trăng trong vắt, khi trời cũng đã dần tối hẳn, Vệ Tương rốt cuộc cũng lái xe về đến trước cửa ngôi biệt thự, anh kinh ngạc đến mức quên cả thở mà ngắm nhìn dóng dàng xinh đẹp trong sân nhà.

Anh không thể thở, không có cách nào để thở được, những hình ảnh trong mắt anh khiến anh thực sự chấn động, trong lòng cũng thật căng thẳng.

Người phụ nữ anh yêu nhất đang ở trong ngôi nàh của anh.

Không biết có bao nhiêu đêm, anh len lén mơ về hình ảnh này, giấc mơ này, ngay cả chính anh cũng không dám thừa nhận hay đối mặt, chỉ có thể chon sâu tận trong đáy lòng.

Mà nay, giấc mơ ấy đã thành hiện thực, anh vừa cảm động và vừa khẩn trương, bởi, mọi chuyện vẫn như những chiếc cây non yếu đuối, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ lập tức chết đi.

Anh tuyệt đối không để giấc mơ của mình sớm vụt tắt …

“Anh về rồi!” Phát hiện ra anh, Ân Hải Sắc vui vẻ chạy lại, đứng phía sau hang rào nhìn anh.

Anh nhìn cô, trên người mặc một chiếc tạp dề, khàn khàn mà lên tiếng. “Em đang làm gì vậy?”

“Em đang nướng thịt.” Cô cười, đưa tay chỉ chỉ vào chiếc lò nướng để trong sân. “Anh có nhớ không, trước đây chúng mình từng nói, nếu như sua này có một ngôi nhà riêng, sẽ làm một bữa BBQ trong sân sao?”

Anh đương nhiên là nhớ rõ.

Ngực Vệ Tương bỗng nghẹn lại, nhớ về những lời trò chuyện ngu ngốc giữa hai người trước kia. Cô nói, cô chưa bao giờ cùng bạn bè đi dã ngoại, nướng đồ ăn ngoài trời, anh một mặt cười nhạo cô, một mặt hứa với cô, sau này, nếu anh mua được một ngôi nhà thật lớn, sẽ để cho cô cắm trại và nướng đồ ăn trong sân bất cứ lúc nào cô thích.

Sau đó, bọn họ cũng có một căn nhà rất to, bất quá … căn nhà đó không phải do anh mua, mà do ba của cô mua cho hai người, anh bởi vì công việc bề bộn, không có thời gian rãnh rỗi dành cho cô như đã hứa.

“…Không phải là anh đã quên chứ?” Tiếng nói trong trẻo kéo anh quay về với thực tại.

Anh lấy lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười nhìn cô, “Sao anh lại quên được chứ? Anh còn nhớ rõ em nói là rất muốn cắm trại, thế có muôn anh dựng một cái lều ở trong này không?

“Anh có lều sao?”

“Anh mua nó từ rất lâu…”

“Không cần đâu!” Cô ngước mắt nhìn anh, khoé miệng hiện lên một nụ cười bối rối. “Cũng không phải là con nít, làm sao có thể cắm trại ngay trong sân nhà nữa chứ?”

“Có gì mà không thể?” Nếu là mong ước của cô, bất luận như thế nào, anh cũng muốn biến nó thành hiện thục. “Em đợi anh một chút, anh sẽ quy lại ngay!”

Nói xong, anh lập tức bước về phía gara.

Cô không thể ngăn anh, chỉ có thể vừa buồn cười vừa hạnh phúc nhìn theo hình bong của anh.

16 Responses to "Hiện tại – Chương 8 – Part 1"

thanks ban. Ban nang suat ghe.

Thanks ss! Hum nay ss tung hàng , đọc thỏa thê luôn!^^

thx ss mimi nhìu nà. ss comeback hoành tráng qá ^^~
đc đọc 1 luk mấy chập *hú hý*

Thanks ss a.

thanks

tks nàng,nàng chăm chúng taz đc nhờ. hehe

thank ss ạ :)) Sắp HE rùi ss nhỉ xD

Thanks.hay wa.cuoj cung da ve voj nhau. ^^

Đoạn này ngọt ngào quá🙂

Mat tem rui.

Thank nàng nhìu nhìu. Mà sao anh chị làm lành nhanh thế nhỉ, ta còn tưởng lâm li bi đát mấy chặp cơ mà

thank ss, yêu ss quá

thnak ss,truyen rat hay

thanks mimi, truyen nay rat ngot ngao… kg biet con song gio gi kg?

thank b nhieu, truyen doc hay lam :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: