mimi1204

Hiện tại – Chương 10 – Part 1

Posted on: March 28, 2011

Chương 10

“Em vẫn luôn ở trên cao, cao đến mức anh không thể với tay chạm đến, em có biết rằng, có đôi lúc anh rất hận em vì điều đ1o hay không?”

“Em muốn ly hôn thì cứ việc tự nhiên, anh nói cho em biết, anh tuyệt đối không quan tâm!”

“Chúng tôi rất lấy làm tiếc, Ân tiểu thư, đứa bé trong bụng cô đã không còn nữa!”

“Các người nói gì? Tôi có thai sao?”

“Đúng vậy, nhưng đáng tiếc…”

Đáng tiếc là đã bị sảy.

Bởi vì sự bất cẩn của cô, bởi vì cô quá vụng về cho nên đứa bé của cô và anh chưa kịp thành hình đã vội mất đi.

Là lỗi của cô!

Đều do cô, tất cả đều do lỗi của cô!

Nếu như anh biết được cô không thể bảo vệ tốt đứa con của bọn họ, anh nhất định sẽ hận cô, sẽ lại càng ghét cô hơn nữa.

Anh nhất định sẽ không tha thứ cho cô…

Ân Hải Sắc giật mình tỉnh giấc, nước mắt cô ướt đẫm cả chiếc gối.

Giấc mộng này rất sâu và rất dài, mười một năm qua nó vẫn được chon vùi ở một nơi nào đó, cuối cùng hôm nay nó cũng quay trở lại tìm cô.

Đó là một giấc mơ rất buồn, là một giấc mơ mà cô không dám nhớ đến, cô rất sợ, cô sợ không thể chịu đựng nỗi sự hối hận và tự trách chính minh, cô sợ chính mình không đủ can đảm để chấp nhận điều đó.

Cô sợ bị thương, cô càng sợ vết thương chưa lành kia lại bị đâm thêm một nhát nữa.

Cô là một người hèn nhát.

Ân Hải Sắc bước xuống giường, bước đến cánh cửa sổ trong phòng, đưa mắt nhìn bên ngoài, ngoài trời đang dần sáng.

Từ lúc Vệ Tương nhắc lại cho cô biết những chuyện cô quên đi đến nay đã được ba ngày, ba đêm qua, cô đều giật mình tỉnh giấc giữa cơn mơ đáng sợ kia, nước mắt thấm đầy bên gối.

Lo lắng, bất an, hối hận, tự trách, những cảm giác của ngày xưa cứ từng chút, từng chút quay lại trong trí nhớ cô, bắt cô phải đối diện với nó một lần nữa.

Khi ấy quả thật cô rất khổ sở.

Một tình yêu quá mức cuồng nhiệt, một cuộc hôn nhân quá mức vội vàng, một cô gái đơn thuần như cô, đối mặt với một chàng trai phức tạp như Vệ Tương, giống như một con thỏ trắng bị mắt bẫy, càng giãy giụa thì càng bị vướng sâu hơn nữa.

Là do thời điểm sai lầm a!

Tại một thời điểm không thích hợp lại gặp phải một người thích hợp, tuy rằng yêu rất sâu, rất cuồng, rất ngọt ngào, thế nhưng vẫn phải chịu đựng những vết thương đầy mình.

Thật là ngốc!

Ân Hải Sắc tựa đầu bên cửa sổ, trầm tư. Nước mắt dần khô dưới ánh nắng sớm mai, đôi mắt cô như vừa được gạn rửa, trở nên thật trong suốt.

Cô vẫn chìm đắng trong những ký ức và những suy nghĩ sâu xa, đến tận khi phía ngoài cửa truyền đến tiếng hai gõ mới giật mình.

“Mời vào.”

Là Ân Phiền Á, trên tay cậu ta là một chiếc khay, trong khay là một miếng bánh sandwich, một cái ly sữa nóng, còn có một bông hồng vừa được hái từ vườn nhà cô.

Cô kinh ngạc nhíu mày. “Sao em lại đến đây?”

“Em đến thăm chị.” Ân Phiền Á đem chiếc khay đặt lên bàn. “Em nghe quản gia nói hai hôm nay chị không ăn uống được gì nhiều, hầu như là không ăn gì, cho nên mới xung phong nhận việc mang bữa sáng đến cho chị.”

Ân Hải Sắc chớp mắt, nhìn ra được sự quan tâm lo lắng trong ánh mắt của cậu em họ đẹp trai này, cô mỉm cười. “Chị không sao, em đừng lo lắng.”

Ân Phiền Á đưa cly sữa, sau đó lại chăm chú nhìn cô một cách đầy bí ẩn. “Em nghe Vệ Tương nói, anh ta đã đem toàn bộ những ký ức năm đó chị đánh mất nói cho chị biết rồi.”

“Đúng vậy.” Cô cầm lấy ly sữa ấm áp, gật đầu

“Cho nên chị đã nhớ lại?”

“Đúng vậy.” Cô lại gật đầu. “Mấy hôm nay, mỗi ngày chị nhớ lại từng chút.”

“Vậy sao?” Ân Phiền Á ngưng mắt nhìn cô, trong ánh mắt như có ngàn điều muốn hỏi, thế nhưng cuối cùng, chỉ đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc thiệp. “Cái này là cho chị.”

“Là gì vậy?” Cô tò mò mà cầm lấy.

“ Người nào đó “năn nỉ” em đưa nó cho chị.” Ân Phiến Á mỉm cười với chút châm chọc. “Em chưa bao giờ nhìn thấy anh ta ăn nói khép nép như vậy, em thực sự hoảng sợ nữa đấy!”

Ân Hải Sắc nghe vậy liền biết “người nào đó” mà Phiền Á đang nói đến là người nào, tim cô nhất thời loạn nhịp.

Cô cúi nhìn chiếc thiệp trên tay, nhất thời có chút hoảng hốt, ngón tay do dự không biết có nên mở ra xem hay không.

“Chị không muốn xem trong đó viết gì sao?” Ân Phiền Á nhẹ nhàng hỏi.

Cô cười nhẹ.

“Anh ta cũng giống chị, mấy ngày hôm nay hầu như cũng chưa ăn gì.”

“Cái gì?” Cô chấn động, kinh ngạc mà truy hỏi. “Thật vậy sao?”

“Không chỉ không ăn không uống, anh ta còn tự nhốt mình trong ngôi biệt thự đó, điện thoại không tiếp, ngay cả mấy người đồng nghiệp trong công ty cũng không tìm được anh ta.”

Anh tự đóng cửa nhốt mình sao?

Ân Hải Sắc ngơ ngẩn, ngực cô bỗng dâng lên một cảm giác đau đớn. “Là em đến tìm anh ấy sao?”

“Anh ta đến công ty tìm em.” Ân Phiền Á mỉm cười. “Anh ta nhờ em giúp, mang tấm thiệp này giao cho chị.”

“Thế anh ấy bây giờ thế nào? Ốm nhiều không? Em có mời anh ấy đi ăn chút gì không?” Cô liên tiếp truy hỏi.

“Anh ta có ốm hay không thì em không xác định được, bất quá, anh ta thoạt nhìn bộ dạng rất tiều tuỵ, hình như là vài đêm không ngũ.”

Vài đêm không ngủ sao?

Cô vừa nghĩ đến việc ấy, sắc mặt chợt trở nên tái xanh.

Ân Phiền Á nhìn gương mặt tái nhợt của cô, chợt hỏi. “Chị hận anh ta sao, Hải Sắc?”

Hận? Cô ngước mắt nhìn Phiền Á một cách khỏ hiểu.

“Chị có hận anh ta đã làm hại cho chị bị mất đứa bé không?”

Hận anh hại cô?

Ân Hải Sắc ngây người một lúc mới có thể lắc đầu. “Chị không có hận anh ấy, làm sao chị lại có thể hận anh ấy chứ?” Cô thấp giọng tự mỉa mai chính mình. “Chị chỉ là sợ.”

“Chị sợ việc gì?”

“Chị sợ…” Cô hít một hơi thật sâu, nhắm chặt hai mắt. “Chị sợ anh ấy không tha thứ cho mình, sợ anh ấy sẽ càng ghét chị hơn nữa, chị không có dũng khí để đối mặt với anh ấy cho nên mới lựa chọn quên đi tất cả.”

Ân Phiền Á nhíu mày. “Ý chị là …”

“Chị là một người hèn nhát.” Cô nói với giọng khàn khàn. “Bây giờ nghĩ lại, năm ấy thực sự chị không có đủ kiên cường, chị nên hiểu anh ấy hơn nữa, khi đó anh ấy nói hận chị, thực sự cũng không phải như vậy, chính là bởi vì anh ấy cũng đang sợ hãi.”

Hai người bọn họ đều sợ.

Bời vì tuổi còn quá trẻ, bởi vì yêu quá sâu, cho nên càng nhút nhát.

Cô hẳn là phải hiểu, cô phải hiểu được anh cũng giống cô, cũng đều nếm trải những cay đắng và ngọt ngào của tình yêu.

“Chị thực sự rất yêu anh ta.” Ân Phiền Á đột nhiên kết luận.

Đúng vậy, cô quả thật rất yêu anh ấy, cho đến tận bây giờ vẫn không hề thay đổi, anh là người đàn ông duy nhất của cô, cô hiểu rất rõ việc này.

Ân Hải Sắc nhẹ nhàng mỉm cười, cô mở tấm thiệp, nhìn thấy hai dòng chữ vừa chân thành vừa sâu sắc trên thiệp, đôi mắt lại mờ lệ …

“Anh yêu em”.

“Nếu em chấp nhận tha thứ anh, em sẽ biết tìm thấy anh ở đâu.”

12 Responses to "Hiện tại – Chương 10 – Part 1"

thanks ss nhìu nà
mừng ss đã trở lại *he he* ^.^

trong doi may tuan nay cuoi cung cung dc doc…tjp tuc nhanh nhanh dj ss…chju het noj roj…

thanks……………

Sap thay chu hoan roi… iu mimi!

thank nàng nha

Xuc dong.

Thanks.sap hoan ruj.hj

xúc động quá

Thanks ss.

Thanks ss.

đọc đoạn cuối cảm động quá T.T. Ngày nào mình cũng vào để rình có chap mới ko. Hôm nay được mãn nguyện rồi ^^. Thanks nhé!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: