mimi1204

Hiện tại – End

Posted on: March 31, 2011

Nơi nào đó trên núi Dương Minh có một căn biệt thự được xây bằng gỗ và những mảnh thuỷ tinh.

Phía bên ngoài, hàng rào gỗ vừa được sơn lại màu trắng như bừng sáng dưới ánh mặt trời rạng rỡ. Bên kia hàng rào là một khoảnh sân vườn với một gốc cây cổ thụ thật to với chiếc võng kề bên, bên còn lại là một chiếc ghế dài màu trắng xanh.

Bãi cỏ cũng đã được người ta chăm sóc rất chỉnh tề nên trở nên xanh mượt, hai bên là những đoá hoa lung lay trong gió.

Trên chiếc cầu thang trước cửa, dưới mái hiên nhà là một chiếc phong linh cổ điển bằng đồng tạo nên những tiếng leng keng khi mở cửa, vừa đầy cửa vào sẽ nhìn thấy một chậu hoa bách hợp rất lớn trong sảnh.

Dọc theo hồ bơi đang chảy như dòng suối kia là những chậu hoa nhiệt đới đầy màu sắc, cùng với một chiếc bàn và hai chiếc ghế nằm được sắp xếp rất độc đáo.

Trên chiếc bàn cơm trong phòng bếp, hai bộ đồ ăn đẹp đẽ và quý giá được sắp xếp gọn gàng, nằm đối diện nhau , trong đại sảnh là một bộ sô pha mới tinh màu cam nhạt cùng những chiếc gối ôm đầy màu sắc làm mê hoặc lòng người.

Bước lên cầu thang, lầu hai vẫn không khác như trước kia là mấy, thế nhưng rèm cửa đã được thay mới, màu sắc nhìn có vẻ thật điềm tĩnh, đối lập với chiếc đèn bàn đang phát ra những tia sáng ấm áp ở phía đối diện.

Ân hải Sắc chăm chú nhìn khắp nơi dưới ánh đèn dễ chịu, cô cảm động đến mức ngây ngốc.

Nơi này đã hoàn toàn thay đổi, không còn cái không khí lạnh như băng, không còn cái dáng vẻ cự tuyệt bất kỳ những người khách đến thăm. Hôm nay, những món đồ dùng trong phòng, tất cả đều đã có đôi có cặp thành một bộ, điều đó chứng tỏ tâm tư của vị chủ nhân của ngôi biệt thự này cũng đã thay đổi. Anh ta đã mở rộng lòng mình, chào đón người phụ nữ anh yêu bước vào thế giới của riêng anh.

Cô biết, anh là đang đợi cô.

Ân Hải Sắm mỉm cười một cách dịu dàng, một tay chạm vào con tim đang đập rộn rang, một tay nắm vào chiếc tay vịn và bước lên cầu thang. Vừa bước đến bậc cuối cùng, ánh mắt cô liền tìm thấy một người đàn ông đang nằm trên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ.

Anh dường như đang ngủ gật.

Cô bỗng cảm thấy có chút căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn nhìn gương mặt vì quá mệt mỏi đến mức ngủ quên của anh…. Phiền Á nói không sai, anh nhìn có vẻ như là mấy đêm nay không có đêm nào ngon giấc, dưới mi mắt là một quần đen thật đậm, gương mặt mệt mỏi khiến cô không đành lòng đánh thức anh.

Chiếc kính thiên văn thoạt nhìn như vừa được anh dung đến, bên cạnh đó là chiếc gạt tàn đầy ấp những đầu thuốc.

Lại hút thuốc nữa rồi, sao mà anh vẫn không chịu nghe lời cô thế?

Cô thở dài thật khẽ vì sợ đánh thức anh, bước thật nhẹ nhàng đến bên cạnh chiếc ghế, chăm chú nhìn anh.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi trong bầu không khí ngọt ngào giữa hai người, một lúc sau, anh bỗng nhiên giật mình thức giấc, anh vươn vai và đôi mắt đen cũng từ từ hé mở.

“Anh tỉnh rồi sao?” Cô nhẹ nhàng hỏi.

Anh giật mình, chớp mắt mấy cái rổi trở nên ngây ngốc, dường như anh đang nghĩ mình vẫn còn đang chìm đắm trong giất mơ, một lúc sau anh mới xác định thật là cô mới luống cuống bật dậy.

“Em … em đến lúc nào vậy?”

“Em đến cũng lâu rồi.”

“Sao không gọi anh dậy?”

“Em thấy anh đang ngủ rất ngon nên không muốn đánh thức anh.” Cô cười thật dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến anh lo lắng.

Anh chăm chú nhìn cô, sau đó ánh mắt vừa hạ xuống, chạm đến chiếc gạt tàn bên người cô, anh bỗng cảm thấy bối rồi, vội vàng cầm lấy chiếc gạt tàn và thẳng tay ném vào thùng rác.

Cô buồn cười nhìn anh đang vội vã phi tang bằng chứng. “Làm gì mà khẩn trương như vậy?”

Anh có chút xấu hổ. “Xin lỗi, anh đã hứa với em là không hút thuốc nữa.”

“Đúng vậy.” Gương mặt cô vẫn giữ nét dịu dàng, thế nhưng cô lại cố ý nhíu mày, làm ra vẻ muốn hỏi tội anh. “Vậy sao lại còn hút nữa?”

Anh im lặng không nói.

“Bởi vì tâm trạng không vui, đúng không?” Cô thay anh tìm một đáp án, sau đó lại nhẹ nhàng nở một nụ cười.

Chính vì thế, anh nhận ra rằng cô không trách cứ anh, ánh mắt kinh ngạc chăm chú nhìn cô.

“Thế nhưng anh phải đồng ý với em, sau này phải thực sự cai thuốc, hút thuốc là không tốt cho sức khoẻ đâu.” Cô ra điều kiện với anh.

“Anh biết rồi.” Anh gật đầu, vẫn là kinh ngạc đến mức không thể nói gì, chỉ chăm chăm nhìn cô.

Ánh mắt tràn đầy sự bất an và hoang mang lo lắng của anh khiến trái tim của Ân Hải Sắc tan chảy. “Sao anh lại nhìn em như vậy?” Cô nũng nịu hỏi, đôi gò má như phớt hồng.

“Em … em chịu tha thứ cho anh sao?” Anh khó khăn lắm mới cất giọng hỏi.

“Vấn đề không phải là tha thứ hay không.” Cô nhìn anh thật sâu. “Không có ai đúng ai sai, có trách thì chỉ trách chúng ta năm xưa đều còn quá trẻ mà thôi.”

Anh không hiểu ý cô là gì.

Cô lại tiếp tục giải thích. “Em lựa chọn quên đi một phần ký ức, không phải bởi vì em hận anh mà là sợ anh hận em, sợ anh sẽ trách em vì bất cẩn đánh mất bé con của chúng mình.”

“Làm sao anh lại có thể làm như vậy?” Vệ Tương lớn tiếng phủ nhận. Anh tự trách chính mình còn không hết, làm sai lại có thể trách cô? Nhớ đến lúc ấy, cô một người chịu đựng sự đau khổ khi mất đứa bé, anh lại không thể tha thứ cho chính mình.

“Hiện tại em biết anh sẽ không như thế rồi.” Cô như nhìn thấu được suy nghĩ của anh, giọng nói càng trở nên dịu dàng. “Em nói rồi, là do em khi ấy không hiểu được anh, nếu như em chịu nỗ lực thêm một chút, nếu em quan tâm đến anh một chút, chắn hẳn em sẽ hiểu, anh thực sự rất yêu em.”

Vệ Tương bỗng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, anh nhìn thấy được cô đã hiểu và tha thứ trước tất cả những việc làm của anh.

“Kỳ thực anh .. anh vẫn là rất lo lắng.” Anh cuối đầu nhìn cô và cố gắng nói hết những tâm tư chất chứa trong lòng. “Anh không hề tin tưởng vào việc sẽ có người yêu anh, nhất là một tiểu thư cách xa anh về bối cảnh và xuất thân, anh không thể tin được rằng em sẽ yêu canh cả đời, anh không thể ngăn được cái suy nghĩ, đến một ngày nào đó, nếu em tỉnh táo trở lại, em nhất định sẽ ly dị anh.”

Anh ngừng lại một chút, khoé miệng hiện lên một nụ cười cay đắng. “Ngay từ ngày đều tiên ở cạnh em, anh đã bắt đầu chờ đợi đến một ngày nào đó, em sẽ rời xa anh.”

“Nguyên lai là anh suy nghĩ như vậy.” Bây giờ lại đổi thành cô kinh ngạc, chăm chú nhìn anh.

“Sau đó anh mới biết được, giữa chúng ta lúc ấy, sự ngăn cách không phải ở thân thế và gia cảnh, mà là anh chưa bao giờ để em đến gần anh.” Anh thở dài đầy mệt mỏi, sau đó nắm lấy đôi tay mềm mại của cô. “Ngày hôm nay, dù cho anh là một kẻ có tiền, là một người thành công, nếu như anh vẫn cứ nhốt mình vào chính thế giới của mình, em cũng sẽ không thể nào đến gần được anh”

“Chình vì thế, anh rốt cuộc nguyện ý mở cửa chào đón em?”

Anh gật đầu kiên định, ánh mắt thật sâu nhìn cô. “Anh muốn thay đổi, vì em mà thay đổi, anh không muốn em sẽ lại một lần nữa bị nhốt vào một thế giới vừa tăm tối lại vừa lạnh lẽo.”

Cô mỉm cười. “Em nhìn thấy được.”

Anh nhìn thấy được sự yêu thương tràn đầy trong trong ánh mắt của cô, bỗng nhiên có chút bối rối, vội xoay nhìn hướng khác.”

“Kia là móm quà anh muốn tăng cho em.”

“Quà gì vậy?” Cô nhìn theo ngón tay của anh, sau đó như nghẹn thở vì kinh ngạc.

Trong một góc của căn phòng, hiện lên một chiếc lều, phía trên phủ một lớp rèn vừa lãng mạn lại vừa xinh đẹp như của công chúa.

“Đây là…” Cô nghẹn ngào, đứng dậy và bước về phía chiếc rèm trong giấc mơ của cô, cô đưa tay vén tấm rèm và nhìn vào bên trong, trên nóc là những ngôi sao bằng giấy đủ màu, giống như bầu trời đêm trong những câu chuyện cổ tích.

Cảm động đến mức nghẹn ngào, cô ngước đôi mắt long lánh lệ nhìn về phía Vệ Tương. “Đây là chiếc lều của em, phải không?”

“Đúng vậy.”

Trong căn phòng này, anh đã dựng chiếc lều trong mơ ước của cô.

Cô vội chạy vào lòng anh và ôm lấy anh thật chặt, nước mắt cứ lặng lẽ rơi trên ngực anh.

“Em có thích không?” Anh hỏi.

“Em thích, rất thích.” Cô đáp lời anh một cách kích động. “Em không ngờ là anh cũng có thể lãng mạn như thế.” Dừng lại một chút, cô tiếp tục. “Anh sẽ cùng ngủ trong đó với em chứ”

Thân thể anh bỗng cứng đờ. “Ừh, thỉnh thoảng thì cũng được, nhưng không nên quá thường xuyên …”

“Vì sao không thể thường xuyên?” Cô ngẩn đầu nhìn anh. “Anh không cảm thấy ngủ trong lều rất vui sao?”

“Àh, ừh, cái này…” Anh không thể nói lên được cái lý do.

Cô cũng hiểu vì sao anh lại chần chừ như thế, nghĩ đến một người đàn ông mạnh mẻ lại đi ngủ trong một chiếc lều như công chúa thế kia, quả thật rất buồn cười.

Vừa nghĩ đến đó, đôi môi anh đào chợt nở rộ.

Anh nhìn thấy nụ cười mang theo vài phần trêu chọc của cô, hiểu rằng cô là đang cố ý chọc ghẹo anh, vừa cảm thấy bối rồi lại vừa có chút bất đắc dĩ.

Cô bật cười ra tiếng. “Nào, theo em vào bên trong nhìn một chút nhé.” Cô nắm lấy tay anh, không đợi anh có đồng ý hay không, liền kéo anh vào phía bên trong lều, nằm lên chiếc nệm mềm mại kia.

Hai người, tay trong tay, vai kề vai, giống như những đứa trẻ đang cắm trại cùng nhăm ngắm nhìn những ngôi sao rực rỡ.

“Thật giống như những giấc mơ của em vậy!” Cô vui vẻ cười.

Ngực anh bỗng chấn động, anh nghiêng đầu ngước nhìn gương mặt xinh đẹp kia.

Cô chính là giấc mơ của anh, anh vẫn sợ giấc mơ rồi sẽ tan biến, nhưng anh nhất định sẽ tìm được cách bảo vệ giấc mơ này, để nó lớn lên, để nó thật kiên cường và vững chắc không thể tan biến.

“Vệ Tương.” Cô nhẹ nhàng gọi.

“Việc gì?”

“Anh nói xem, chúng ta sinh một bé con, có được không? Em rất muốn sinh cho anh một bảo bối, là bảo bối của cả hai chúng ta.”

Cô chăm chú nhìn anh, hạnh phúc mà mỉm cười, cô không biết rằng, chỉ cần nhìn thấy cô cười như thế là anh đã hiểu được…

Hạnh phúc là ở ngay trước mắt.

31 Responses to "Hiện tại – End"

hý hý *tung tung hoa* tung tung bông*
ngọt ngào quá ^^~. chúc mừng hai anh chị đã đến đc vs nhau
chúc mừng ss lại hoàn thành xog 1 bộ truyện nữa ^.^
cảm ơn ss nhìu lém nà *ôm ôm*

Cam on ban Mimi nhieu!

thanks…………….

Chúc mừng ss đã hoàn thêm 1 bộ nữa! Cảm ơn ss nhìu!^^

Thanks, truyện thật hay

thank nàng nhiều nha. lại thêm một bộ được hoàn rồi!

Top 10 cung tot roi. Het roi a? tiec qua truyen dang hay.

Thanks. Ta mới đọc chương cuối mà đã cảm thấy hay rùi. Ta đi đọc đây.

Chúc mừng ss! Gọi ss vì ss lớn tuổi hơn ve mà ve hơn em một tuổi = . =

Thanks em.
Btw, về việc làm ebook, em có thể bắt tay vào làm bộ Hiện Tại này, nhưng khi done rùi em có thể gửi cho ss tham khảo trc đc ko?
Với lại, nếu ss nhớ ko nhầm, bộ Ái đắt em cũng từng xin ss làm ebook phải ko nhỉ?

Thanks.chuc mung nang da hoan ruj

ngọt ngào qá, cảm ơn bạn😀

Xin chào bạn!! Bạn có thể vui lòng cho mình copy truyện này qua diendanlequydon.com dc hem, mình sẽ ghi rõ nguồn và người edit. Được hay không cũng cám ơn bạn đã edit nha ^^

Okie, bạn có thể cop cả 2 truyện mình đã edit, miễn sao ghi rõ nguồn là đc.

Chúc mừng. Truyện rất ngọt ngào. Nhớ làm ebook nhé.

Bat mi truyen tiep theo di nang

Truyện ái đắc em có xin nhưng đang beta thì có bạn làm eb mất rồi. Ok, giờ em bắt tay vào sửa chính tả tr này đây. Ss cho em cái mail để gửi eb nhé😀

email của ss lả que_sketch@yahoo.com.vn
còn nữa, ss hy vọng em edit và làm ebook cho bộ Ái đắt. Bạn nào đó làm ebook bộ đó mà chưa đc ss cho phép, em có thể cho link để ss xem ko? Theo ss nhớ thì ss chỉ đồng ý để 1 mình em làm ebook cho bộ đó mà thui àh!

Link nè ss : http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=40056
Nếu ss xem thấy hài lòng thì em không làm eb Ái đát nữa.
Trong tình trạng bây giờ em đang bù đầu vào beta nên chỉ nhận được bộ Hiện tại thôi. ss thông cảm nha! ^^

thanks em.
Còn về bộ Ái đắt, chính ss còn ko biết truyện của mình edit lại có người làm ebook. Ngoài em đề nghị với ss ra, ss chưa từng chấp nhận 1 lời đề nghị nào khác. Chính vì vậy cho nên ss rất bực mình. ss ko care việc ai làm, vì ss ko biết làm ebook như thế nào, có người làm giúp ss là ss rất vui rồi, nhưng cái ebook trên e-thuvien, ngoài việc đề nguồn là từ nhà ss, ngoài ra ko có bất kỳ chi tiết nào khác chứng tỏ người edit là ss. ss ko hỉu đc là như thế nào nữa.
Hy vọng khi em beta bộ Hiện tại thì ghi rõ giúp ss người edit là mimi nhé!

con vi thanh ko sss…

hehehe, em hỏi ss khó trả lời quá cơ!😀

Thanks!!!^ ^

ss yên tâm em làm nhiều rồi mà nên hiểu rất rõ các quy tắc mà. Mà em mới mail hỏi ss ss check hộp thư đi nhé.

Hi ss mi!
Từ lúc em đọc ái đắc so với ngươi tiêu sái thì em liền cắm câu ở nhà ss luôn.Mỗi tuần theo dõi truyện hiện tại nghĩ thầm yêu em,em rất thích và phục ss.Thích truyện ss dịch,tuy không có nhiều cảnh hot như những truyện đang thịnh bây giờ nhưng em vẫn mê đọc vì nó gởi đến cho người đọc rất nhiều ý nghĩa.Phục vì tốc độ và sự siêng năng của ss,nhờ vậy mà em có truyện đọc liền liền.

thanks

Cám ơn mimi, bạn đã mang đến cho độc giả truyện tình nhẹ nhàng đẹp đẽ này. Ủng hộ các truyện sau của mimi nhé, cố gắng lên!!

Thanks ss mimi nhiều! Em thích cách ss dịch, thật sự thích!
À ss cho em hỏi anh Đàm Dục là trong truyện nào được không?

Hix, đến giờ ss vẫn chưa tìm ra được tên truyện mà anh Đàm Dục là nam chính. ss sẽ cố gắng tìm vì thấy mọi ng có vẻ yêu mến anh Đàm Dục quá nhỉ!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


  • None
  • luna: hjx, vẫn luôn chờ!! Mong ss sớm quay lại!!
  • Phongnhivn: Nang dau rui ?????????????????
  • Ami: Hi nàng!! Nàng có thể cho ta copy bộ này qua diendanlequydon.com dc không? Ta sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Xin cám ơn ^^
%d bloggers like this: